Tiếp ➡

Trong lớp học nhộn nhịp người qua kẻ lại, một cô bé gầy gò rụt rè ló đầu vào cửa, trên tay cầm theo thứ gì đó.
Có người tinh mắt trông thấy, cất giọng nói vừa trêu chọc vừa ghen tị "Chung Minh Âm, Tiểu Lạc Lạc của cậu đến tìm kìa " Nghe vậy, Chung Minh Âm cau mày "Cái gì mà Tiểu Lạc Lạc của tớ chứ, đừng nói lung tung." Chung Minh Âm là nhân vật nổi bật trong trường, đẹp trai, học giỏi, hơn nữa còn nghe nói gia cảnh cũng khá giả, là tâm điểm chú ý trong lớp.
Lúc nào bên cạnh cũng có một nhóm con trai vây quanh, mỗi lần bước lên bục nhận thưởng đều thu hút không ít các bạn nữ dõi theo và cũng được rất nhiều cô gái thầm thương trộm nhớ.
Trong số đó có cả Dương Lạc Lạc.
Dương Lạc Lạc quen biết Chung Minh Âm từ hồi học mẫu giáo.
Nhà họ Chung và nhà họ Dương có quan hệ khá thân thiết, hơn nữa người lớn nhà họ Chung cũng đặc biệt cưng chiều cô bé này, luôn muốn Chung Minh Âm dẫn cô đi chơi.
Khi còn nhỏ, Dương Lạc Lạc rất đáng yêu, vì thế mà Chung Minh Âm cũng dẫn cô bé đi chơi cùng đến hết cấp một.
Tất cả mọi người đều biết Dương Lạc Lạc chính là cái đuôi nhỏ của cậu nhóc.
Thế nhưng đến tuổi dậy thì, sự hiện diện của Dương Lạc Lạc ngày càng trở thành chủ đề để trêu chọc khiến cậu thiếu niên cảm thấy ngày một khó chịụ "Anh Minh Âm " Vừa nhìn thấy cậu ta, Dương Lạc Lạc đã lập tức vui vẻ, ánh mắt sáng rực như sao.
Chung Minh Âm không thèm để ý đến cô bé mà chỉ lạnh lùng nghiêng mặt sang một bên, đẹp trai đến mức như phát sáng.
Ngược lại, người lên tiếng chào hỏi lại là Trì Thiên Lương đang đứng bên cạnh "Tiểu Lạc Lạc đấy à " Dương Lạc Lạc nhận ra đây là bạn thân của Chung Minh Âm nên cũng ra sức vẫy tay chào lại.
Trì Thiên Lương hơi ngạc nhiên.
Bình thường ở bên ngoài Dương Lạc Lạc như một con nhím nhỏ, đụng một chút là xù lông lên, vui buồn giận hờn đều thể hiện hết ra mặt.
Thế nhưng, chỉ có ở trước mặt Chung Minh Âm thì cô bé này mới ngoan ngoãn như chú cừu non, thậm chí đối với những người bạn thân cận của Chung Minh Âm cũng rất ngoan ngoãn.
"Anh Minh Âm ơi, đây là bánh nếp do bà nội làm năm nay." Dương Lạc Lạc giơ túi bánh lên.
Chung Minh Âm liếc mắt một cái rồi nói với giọng điệu mất kiên nhẫn "Cảm ơn em, cứ để xuống rồi đi đi." Người bên cạnh liếc sang nhìn Chung Minh Âm rồi cảm thấy chắc chắn Dương Lạc Lạc sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy.
Quả nhiên, Dương Lạc Lạc siết chặt vạt áo, mong chờ hỏi "Anh Minh Âm ơi..
Ngày mai các anh đi chơi ở đâu vậy, có thể dẫn em theo không ạ?" Mấy cậu con trai ngồi đó lập tức lộ ra vẻ mặt khó tả.
Một đám thiếu niên mười ba tuổi, đi chơi mà lại dẫn theo một cái đuôi nhỏ, chuyện này có vẻ không ổn chút nào.
Khuôn mặt điển trai của Chung Minh Âm cũng không giấu được vẻ mất kiên nhẫn.
Dương Lạc Lạc không phải kẻ ngốc, cô cười gượng gạo "Em..
Em chỉ nói vậy thôi, thực ra em cũng có hẹn với người khác rồi..
Bye bye." Nói xong, cô lập tức chạy biến đi như thể không còn mặt mũi nào nữa.
Trì Thiên Lương không nhịn được bật cười "Không phải lúc nào cậu ta cũng bám theo cậu sao?
Cậu ta còn có bạn khác nữa cơ à?" "Ừm, em ấy kiêu ngạo lắm." Chung Minh Âm nghe vậy cũng cười khẩy


Tiếp ➡