⬅ Trước Tiếp ➡

không ra nước mắt "Có chuyện gì vậy bà nội?" Mới ngày đầu tiên năm học mới thôi mà Dương Lạc Lạc đã định hành cậu rồi sao?
"Tớ đến trả sách." Dương Lạc Lạc nhìn lên nhìn xuống, ngạc nhiên thốt lên "Mập, sao cậu lùn đi thế?" Lúc này Tạ Lãng Hào cười đến chấn động trời đất.
Lâm Ngọc Phong che mặt, dưới ánh mắt nóng rực của đám người xung quanh, cậu nhận lấy cuốn "Cô bé lọ lem mang thai bỏ trốn Tổng giám đốc bá đạo theo đuổi vợ", xác nhận Dương Lạc Lạc đến là để hành hạ mình thật "Là cậu cao lên thì có " "Tớ biết mà, vì ngày nào tớ cũng uống sữa.." Dương Lạc Lạc cười tươi rói "Nhưng tớ chỉ muốn nói là cậu lùn thôi." ".." Lâm Ngọc Phong.
Nhưng nói cũng đúng, chỉ qua một mùa hè mà Dương Lạc Lạc đã cao hơn cậu nửa cái đầu, lớp mỡ phúng phính bên hai má cũng tan đi khá nhiềụ.
Còn Lâm Ngọc Phong chỉ cao thêm có ba phân.
Tạ Lãng Hào cười đã rồi vỗ vai Lâm Ngọc Phong như an ủi.
Dương Lạc Lạc hỏi "Mấy cậu đang chơi gì đấy?" "Tớ đang bắt thằng nhóc này giảm cân đây." ..
Còn cả tăng chiều cao nữa.
Tạ Lãng Hào chỉ ngón cái về phía nhóc mập "Muốn chơi bóng rổ cùng không?" Lâm Ngọc Phong lập tức nhìn Tạ Lãng Hào bằng ánh mắt như đang nhìn kẻ phản bội.
Nhưng cậu ấy chẳng quan tâm, còn làm trò thêm "Phương..
Mỹ..
Đình " Đây là ám hiệu gọi "thánh hóng chuyện".
Quả nhiên, nữ hoàng hóng hớt lập tức xuất hiện với túi trà chanh trên tay "Có chuyện gì thế?" Dương Lạc Lạc quay đầu nhìn cô nàng.
Vừa lúc đó, một cô gái xinh đẹp buộc tóc hai bên cũng đi tới "Tớ có thể chơi cùng không?" Dương Lạc Lạc lại quay đầu nhìn cô gái tóc hai bên.
Phương Mỹ Đình lấy trà chanh ra, chia cho mọi người.
Cô lại quay sang nhìn Phương Mỹ Đình.
Thấy cảnh này, nhóc mập lập tức hiểu ra..
Lại nữa rồi.
Mấy cô nàng lớp chọn cứ thích chơi trò "dụ mèó, mỗi lần Dương Lạc Lạc xuất hiện đều đều kiếm cớ đi vòng quanh cô, nhìn cô quay đầu hết bên này đến bên kia.
Cô gái tóc hai bên là thành viên đội tuyển bóng rổ của trường, đôi mắt vốn đã có sức hút trời sinh.
Cô ấy nhặt quả bóng lên, thấy ánh mắt Dương Lạc Lạc dõi theo động tác của mình bèn nở nụ cười "Chào Dương Lạc Lạc, tớ là Diêu Như Chân..
Cậu từng chơi bóng rổ chưa nhỉ?" Mặt Dương Lạc Lạc bỗng đỏ bừng.
Diêu Như Chân nhìn cô với ánh mắt dịu dàng đến mức tan chảy.
Tại sao chứ Không công bằng tí nào Chẳng qua cậu chỉ hơi béo một chút thôi mà Lâm Ngọc Phong nhìn dáng vẻ của Dương Lạc Lạc mà thấy đau dạ dày, cậu vừa quay đầu đi thì lập tức đụng mắt một người.
Là Chung Minh Âm.
Cậu ta cùng nhóm bạn đang tụ tập ở một góc sân thể dục, vẫn nổi bật như mọi khi.
Chung Minh Âm dời mắt, quay sang nói chuyện với Trì Thiên Lương bên cạnh, vẻ mặt thản nhiên như chưa từng nhìn sang bên này..
Cứ như Lâm Ngọc Phong tự tưởng tượng mà thôi.
"Tiểu Ngọc, đến lượt cậu rồi." Giọng Phương Mỹ Đình vang lên.
Nhóc mập bấy giờ mới quay đi, chậm rãi đập bóng và không ngoài dự đoán..
Lại làm bóng văng đi mất.
Tạ Lãng Hào đã quen cảnh này, ném bóng trở lại cho Lâm Ngọc Phong "Cậu thử dẫn bóng với lực nhẹ thôi xem nào." "Dù có làm trăm lần cũng không được..
Tôi không giỏi mấy môn này đâu " Lâm Ngọc Phong phản đối.
Bên kia, giọng Diêu Như Chân dịu dàng vang lên "Hầy, vậy Lạc Lạc


⬅ Trước Tiếp ➡