Chương 4
trường, mọi người đều muốn kết thân với nhau, song ngay từ lễ khai giảng, Dương Lạc Lạc đã gây náo loạn ầm ĩ khiến cả trường bàn tán suốt nửa năm qua.
Từ trước đến nay, cô bé luôn đi một mình, tính khí hung hăng, cũng không thân thiết với ai, còn đề phòng nghiêm ngặt mọi cô gái trong vòng bán kính một trăm mét xung quanh Chung Minh Âm và thường xuyên nói những lời khó nghe.
Hiển nhiên những lời đồn đó đã khiến cô bé trở thành cô gái hung dữ ở trong mắt mọi người.
Dương Lạc Lạc rút tờ một trăm tệ rồi đập xuống bàn "Tớ hứa mời cậu ăn mà." Lâm Ngọc Phong nghẹn lại, không nhịn được mà càu nhàu "Ai lại thẳng thừng quăng tiền thế này chứ, cậu là tên nhà giàu mới nổi à?
Ngay cả mấy bà mẹ chồng ở trong phim nói 'Cho cô một trăm vạn, mau rời khỏi con trai của tôi' còn có tâm hơn cậu đấy " Cả căng tin chợt im phăng phắc.
Mọi người xung quanh đều đồng loạt nín thở.
Lâm Ngọc Phong lập tức ngậm miệng, âm thầm khóc thét, mày nhanh mồm nhanh miệng như thế làm gì chứ, may mà lớp mỡ dày này còn có thể đỡ được vài đòn.
Lâm Ngọc Phong chỉ biết nhắm chặt mắt chờ đợi nhưng thay vì cơn thịnh nộ trong dự đoán ập tới, cậu lại chỉ nghe thấy một tiếng "Ừ" bình thản rồi tờ một trăm tệ đã được rút lại.
Dương Lạc Lạc rút ra hai tờ hai mươi tệ rồi hất cằm "Vậy để tớ đi mua.
Cậu muốn ăn gì?" Cậu nhóc mập hé một mắt ra "Cậu không mắng tớ à?" Dương Lạc Lạc ngơ ngác "Sao phải mắng chứ?" Lâm Ngọc Phong bối rối gãi đầu "Cứ coi như tớ là người có máu M đi.." "Máu M nghĩa là sao?" Dương Lạc Lạc.
Nhóc mập càng muốn chết quách đi cho xong "Á..
Là một loại đồ ăn ấy mà." Dường như cô nhóc này..
Không giống như trong tưởng tượng của cậụ "Ồ, thế cậu muốn ăn máu M sao?" Dương Lạc Lạc hỏi.
Nhóc mập gào lên "Thôi tha cho tớ đi bà cô ơi, tớ sai rồi.
Cậu mua cho tớ mười viên cá viên là được " "Đùa đấy, tớ biết máu M nghĩa là gì mà." Dương Lạc Lạc cười toe toét, để lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ.
Lâm Ngọc Phong cảm giác như bị đau dạ dày "Cậu thấy trêu tớ vui lắm hả?" "Cũng khá thú vị đấy." Dương Lạc Lạc trả lời rất thành thật.
Cảm xúc vui buồn giận hờn của cô bé chẳng thể giấu nổi ai, rất cả hiện rõ hết trên mặt, cả người đều toát lên vẻ "thích thú".
Lâm Ngọc Phong lại nghẹn ứ trong cổ, chỉ muốn cô gái ngang ngược này mau chóng biến đi mà thôi, hai bàn bên cạnh đã có tiếng cười trộm khúc khích rồi.
Lâm Ngọc Phong yếu ớt vẫy tay rồi vô tình chạm phải thứ gì đó.
Bộp.
Đột nhiên có một cuốn sách rơi xuống từ chồng sách chênh vênh trên bàn cậu nhóc mập.
Dương Lạc Lạc nhặt lên, tò mò nhìn bìa sách.
Lâm Ngọc Phong lập tức biết chuyện không ổn "Đây là sách của chị tớ.." Cậu không rõ là của chị cả hay chị hai nhưng nhìn vào bìa của cuốn tiểu thuyết ngôn tình thể loại "đại chiến thiên kim nhà giàu cô gái thuần khiết, yếu đuối x nữ phụ độc ác" này thì chắc chắn là gu của chị hai rồi.
Dương Lạc Lạc nhanh tay nhét vào lòng "Ồ, tớ muốn đọc cuốn này.
Mai trả cậu nhé." Suốt bữa trưa, tâm trạng của Lâm Ngọc Phong như tàu lượn siêu tốc lên xuống thất thường.
Cậu bị Dương Lạc Lạc kích động đến mức nghi ngờ mình còn trẻ mà đã mắc chứng bệnh cao huyết áp.
Ăn mười viên cá viên