Chương 7
giường, hắn vậy mà không nỡ đánh thức nàng dậy.
Phỉ Tống nhớ lại cô gái nhỏ này ngày hôm qua khi thấy hắn tiến đến gần, nàng hận không thể tìm một chỗ trốn khỏi tầm mắt của hắn.
Nàng ngay cả ngước lên nhìn hắn cũng không dám vậy mà giờ lại trông ngủ đến vô cùng thoải mái thế kia trong tẩm điện của hắn.
Bất ngờ là hắn thực sự có sự kiên nhẫn hiếm có, đợi cho đến khi nàng tỉnh giấc.
Bộ dạng nàng tỉnh dậy như một chú mèo lười ngủ chưa đã giấc nhưng lại lập tức cứng đờ người khi phát hiện sự xuất hiện của hắn.
Tuy ngày hôm qua chỉ mới nhìn thoáng qua ánh mắt của hắn nhưng Mẫn Hi cảm nhận được hắn là một người rất nguy hiểm.
Hiện tại Phỉ Tống ngồi đó, ánh mắt hắn nhìn nàng tựa như một con báo đen đang đăm đăm nhìn con mồi của mình, chỉ chực chờ xông lên để cắn nuốt.
Kì thực Mẫn Hi lo sợ hắn cũng vì hơi thở nồng đậm chết chóc toát ra từ nam nhân này và cũng bởi là vì nàng đã từng nghe A Lị kể qua về những chiến công hiển hách cũng như giai thoại của vị hoàng đế mang tiếng bạo quân này.
Nàng càng không dám chọc giận vị bạo quân này đâụ Bây giờ nàng mới có dịp ngắm nhìn gương mặt của hắn.
Nói hắn tựa như đứa con của những vị thần Hy Lạp cũng không nói quá.
Phần lớn Mẫn Hi đi du lịch cũng không có hứng thú gì mấy với những soái ca, soái đệ nhưng vẫn có ngắm qua nha.
Nhưng vẻ đẹp của Phỉ Tống chói loá, dòng máu hoàng tộc cao quý cũng đã khiến hắn khác xa với dân thường.
Mắt rồng mày phượng, sống mũi cao, môi mỏng với làn da ngăm nam tính cùng với cơ bắp do lăn lộn chốn sa trường nhiều khiến hắn đồ sộ như một vị thần chiến tranh.
Thấy Mẫn Hi không động tĩnh len lén quan sát mình hắn cất tiếng khiến nàng hoàn hồn.
Giọng nói trầm thấp cất lên phá vỡ sự tính lặng trong căn phòng Nàng tên gì?
Mẫn Hi hồi thần không nhanh không chậm đáp lời Thần thiếp xưng Mẫn Hi.
Tên cũng thật dễ nghe.
Mẫn Nhi, tới đây.
Phỉ Tống ngồi trước bàn ăn thịnh soạn, một tay chống cằm một tay chìa ra gọi nàng về phía hắn.
Trông hắn có dáng vẻ nhàn nhã, lười biếng nhưng vẫn mang theo cỗ uy lực như ra lệnh khiến cho Mẫn Hi cảm thấy nếu dám cự tuyệt thì cái mạng nhỏ của nàng sẽ không giữ nổi.
Mẫn Hi giật thót mình vội vàng rời giường.
Dáng vẻ sợ hãi không muốn làm phật ý hắn của nàng khiến cho Phỉ Tổng miệng không khỏi nhếch lên một nụ cười nhẹ.
Khi đến gần, Mẫn Hi còn đang do dự nửa ngày có nên nắm lấy tay của hắn không, thì Phỉ Tống bất ngờ kéo nàng vào lòng.
Bị kéo thình lình, người mất trọng tâm nàng liền nhanh chóng ngồi gọn trong lòng hắn.
Mẫn Hi có thể ngửi được mùi hương cơ thể thanh mát trên người hắn và nghe có cả tiếng tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của mình.
Nàng thầm nguyền rủa trong lòng tên đế vương vừa mới gặp đã động tay động chân với nàng cũng gấp rút quá đi.
So với trong tưởng tượng của hắn thì ôm nàng vào lòng thoải mái hơn rất nhiềụ Dáng người Mẫn Hi nhỏ nhắn, khung xương tinh tế, đặc biệt làn da nàng vô cùng mềm mại, khiến Phỉ Tống ôm không muốn buông tay.
Hắn tự nghi vấn bản thân rằng từ khi nào mà hắn trở nên thiếu nữ nhân đến vậy.
Mẫn Hi ngồi lòng hắn không khỏi ngại ngùng, ngồi quá gần khiến nàng không thoải mái.
Nàng cựa quậy một hồi bỗng nghe tiếng nam nhân thở dốc bên tai, nàng chợt cảm nhận được dưới mông nàng cách lớp vải