Vật lớn ngày càng sưng kia va chạm lung tung trong không gian chật hẹp như muốn chọc thủng hoa huyệt, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh, nhanh đến mức gần như có thể ma sát ra tia lửa.
"A a..Đau..Chú nhỏ, tôi đau.." Ý thức Dương Thính Vũ đã mơ hồ không rõ nhưng cô vẫn có thể cảm giác được thân thể đau đớn, lúc đau vô ý gọi anh, nói rõ ở đáy lõng cô vẫn ỷ lại anh.
Nét mặt tủi thân lại ỷ lại của cô khiến Dương Trấn mềm lòng đau đớn, anh ép buộc mình thả chậm tốc độ ra vào, dịu dàng dỗ cô: "Ngoan, Vũ nhi ngoan, không đau đâu có chú nhỏ đây rồi."
Hai mắt Dương Thính Vũ đẫm lệ mơ màng nhìn hằn lắc đầu "Đau..nơi này..đau quá.." Bàn tay nhỏ của cô đặt ở vị trí trái tim, nói cho anh biết đau ở nơi này.
Đau lòng là vì yêu anh, đau bao nhiêu là yêu bấy nhiêu, có bao nhiêu yêu cũng là có bấy nhiêu đau đớn.
Đau lòng đột nhiên ập đến khiến Dương Trấn dù cắn chặt răng cũng thiếu chút nữa không thể chịu đựng, sau mấy lần đâm sâu đơn giản, anh dứt khoát giải quyết bắn vào.
"Ừm a.." Một dòng nước nóng chảy vào khiến thân thể Dương Thính Vũ xê dịch theo bản năng, dường như không muốn để anh bắn vào bên trong cơ thể.
Dương Trấn nhanh tay nhanh mắt đè thân thể cô lại, để dịch thể đậm đặc kia có thể thuận lợi lọt vào tử cung của cô.
Dương Thính Vũ bị tiếng nước trong phòng tắm đánh thức, cô khó khăn chống thân thể ngồi dậy, chậm rãi đi đến bên cạnh bàn trang điểm, phía sau bàn trang điểm có một cái hốc nhỏ được cải tiến, bàn trang điểm này là do cô chỉ định làm theo thiết kế của mình.
Cô không ngờ Dương Trấn tiểu nhân như thế, ngay cả nơi gần như không nhìn ra sơ hở cũng chú ý tới. Dù cô biết đồ vật trong đó vô cùng có khả năng đã bị anh cầm đi nhưng cô vẫn phải tận mắt chứng thực mới có thể chết tâm.
Mở hốc nhỏ ra, quả nhiên không có gì trong đó. Toàn bộ thuốc tránh thai hai ngày trước được cô che giấu rất tốt đã bị Dương Trấn lấy đi hết.
Bây giờ mới là ngày thứ ba mà số lần họ hoan ái đã nhiều đến mức cô không đếm hết, cứ theo đà này mang thai là chuyện sớm muộn.
Sự kiện kia..Kích thích đến Dương Trấn có lẽ còn nghiêm trọng hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cô.
Ai là ai
Đứng ở vườn hoa trước cửa nhà, ngửi thấy mùi thơm hoa cỏ thơm mát bay tới theo gió, Dương Thính Vũ dốc sức hít sâu, giống như cuối cùng được sống lại.
Rời khỏi nơi này một tháng nhưng cô chưa từng quên một tí nào ở nơi này, thậm chí một ngọn cây cọng cỏ nơi đây cũng là động lực cô trở về.
"Bảo bối mau vào uống canh." Chu Thanh Thục đi ra, thân mật gọi con gái.
"Dạ, biết rồi." Dương Thính Vũ quay người cười ngọt ngào đi về phía mẹ.
"Có phải là thực tập bên kia quá mệt mỏi không?" Chu Thanh Thục đau lòng nắm chặt tay nhỏ con gái, ngược lại không thấy con bé gần hơn nhưng dường như có hơi tiểu tụy.
"Không có." Uống canh mẹ nấu xong, Dương Thính Vũ cẩn thận trả lời.
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô tìm một công việc mình thích, mặc dù là công ty nhỏ nhưng cô làm việc rất vui vẻ.