1. Tai nạn xe cộ.
"Tô Tử, hiện tại anh đã là người thừa kế của Hạ gia. Thật sự phải cảm ơn em, nếu như không phải là em, thì anh cũng không dễ dàng ngồi lên vị trí này như vậy. Nhưng mà Tô Tử, em chỉ là một người phụ nữ bình thường, không phù hợp để bước vào cửa của nhà anh, anh bây giờ sắp đính hôn với thiên kim Bạch gia rồi. Phải làm sao đây? Em giỏi như vậy, nếu như vì yêu mà hận, trở thành đối thủ của công ty, vậy thì thật sự là khiến cho người ta phiền lòng."
"Bố mẹ em cũng ở đó, vừa hay. Cũng không biết họ có biết chuyện của chúng ta không, để đề phòng, vẫn nên đi cùng anh thì hơn. Nhưng cũng đừng trách anh, có trách thì cũng chỉ nên trách đã sinh ra một người con gái hiếu thuận như em."
"Em yêu anh như thế, nguyện ý vì anh mà hi sinh tất cả, vậy thì hi sinh thêm một lần, chết đi. Vĩnh biệt, Tô Tử."
Đầu dây bên kia của điện thoại vẫn là giọng nói quen thuộc ấm áp của anh, nhưng trong đó lại lộ ra sự lạnh lẽo, tàn độc. Giây tiếp theo, hai chiếc xe va vào nhau theo dự tính, ánh lửa ngút trời.
Tô Tử bừng tỉnh, đầu đầy mồ hôi. Đập vào mắt là một phòng bệnh trắng tinh xa lạ, mùi thuốc sát trùng tràn vào mũi, có chút chóng mặt, nhưng mà....Mình vẫn còn sống? Bố mẹ đâu? Họ cũng ở đây chứ?
Không, không đúng, đây không phải là cơ thể của mình. Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Tô Tử nhíu mày, vô số mảnh vỡ của ký ức liền kéo tới, qua một lúc lâu mới hiểu ra.
Thì ra cô đã chết thật rồi, chỉ là vừa hay lại trùng sinh vào trong cơ thể này. Chủ nhân của cơ thể tên là Tô Tử Bảo, là đại tiểu thư của Tô gia - Một trong bốn nhà quyền thế của Hải Thành, bởi vì bất mãn với việc kết hôn, sáng sớm nay từ trên ca-nô nhảy xuống biển để đào hôn, không may bị chết chìm, bị cô chiếm lấy.
Tô Tử ở trong phòng bệnh nhìn chung quanh, cầm điều khiển ở trên tủ đầu giường mở TV, đổi kênh liên tục.
Cô kiếp trước dù gì cũng là tổng thanh tra của công ty giải trí Vân Đình, là người có tiếng tăm lẫy lừng trong giới, tin tức cô qua đời nhất định sẽ bị đưa lên giới giải trí. Là giả! Tất cả đều là giả! Không đâu, Hạ Thừa Diệp sẽ không đối xử với mình như vậy.
"Tô Tử và cha mẹ, đều gặp nạn, không ai may mắn tránh khỏi, vô cùng thương tiếc.."
Cuối cùng, ánh mắt của Tô Tử dừng trên TV, ngón tay yếu ớt trắng nõn nắm chặt lấy ga giường, toàn thân không chống lại nổi sự run rẩy.
Là thật, đây không phải là một cơn ác mộng. Người bạn trai cô yêu tám năm, cuối cùng rắp tâm trù tính vụ tai nạn, chôn vùi tính mạng của cô cùng ba mẹ. Mà tất cả những thứ này, chỉ là bởi vì anh phải đính hôn với thiên kim Bạch gia.
Tô Tử quen Hạ Thừa Diệp tám năm rồi, đã từng cho rằng sẽ có một ngày mình sẽ gả cho anh. Nhưng mà anh lại lợi dụng cô để đạt được quyền thừa kế của Hạ gia, việc đầu tiên chính là giết cô, một việc nữa là lấy một thiên kim môn đăng hộ đối với anh.
2 Tai nạn xe cộ.
Tình yêu tám năm tất cả đều là âm mưu, cô giống như một trò cười vậy, không phát hiện ra sự bạc tình bạc nghĩa của anh. Làm một người bạn gái bí mật của anh tám năm, hi sinh tất cả mọi thứ của mình, kết quả đổi lấy cái kết cục này.
Thật đáng hận! Hạ Thừa Diệp, anh đợi đấy, ông trời không để em chết, Tô Tử tôi thề, đời này, tôi nhất định phải báo thù cho cha mẹ, báo thù cho bản thân tôi.
"A, sao lại có tiếng TV vậy, Bảo Bảo! Bảo Bảo! Bảo Bảo con tỉnh rồi!". Một người phụ nữ quý phái đẩy cửa bước vào, vui mừng nói.
Tô Tử nhìn bà, vừa nãy từ trong trí nhớ đã biết được, người phụ nữ này chính là mẹ của cơ thể này, Lâm Tuyết Kiều.
Bởi vì Tô Tử Bảo là một thiên kim đại tiểu thư vụng về, bướng bỉnh. Lâm Tuyết Kiều hết mực yêu chiều cô. Tô Tử Bảo trước đây hồi học cấp 3 đã là người hay gây rắc rối, đều là Lâm Tuyết Kiều giúp cô dọn dẹp cục diện, tình cảm mẹ con cực kỳ tốt.
Tô Tử Bảo không có ý đồ gì, chỉ là một người có tính khí đại tiểu thư, trong mắt không coi ai ra gì, ngang ngược càn rỡ, vụng về, được mọi người vây quanh, thường xuyên đắc tội với người khác cũng không biết, ở Hải Thành nổi tiếng như một trò cười.
Bố của Tô Tử Bảo, Quốc Cường tính cách mạnh mẽ bảo thử mà lại nghiêm khắc, hận rèn thép không thành sắt liền đem con gái ra nước ngoài học kinh tế. Không ngờ rằng đến đây rồi vẫn bị người khác tính kế, người con trai đã sắp xếp để tiếp cận Tô Tử Bảo, Tô Tử Bảo lại vô cùng say mê cậu ta, đã đi đến bước không phải cậu ta thì không lấy ai làm chồng.
Nhưng mà Tô Tử Mộc từ nhỏ đã đính hôn với tam thiếu gia của Bùi gia, lần này bị bắt quay về để kết hôn, vì yêu mà liều chết không theo. Tô Tử nghĩ đến đây lại thấy đau đầu, rốt cuộc là cô tại sao lại rơi xuống biển, sao lại vừa nhớ đến đây thì lại bị cắt đứt rồi? Lẽ nào vẫn còn ẩn tình gì?
Tô Tử Bảo vẫn còn một em gái ruột tên là Tô Gia Hân, cũng giống hệt như Tô Tử Bảo, tính khí giống nhau, đều không có ý đồ gì, vừa ngốc, vừa kiêu ngạo khiến cho người ta cảm thấy không ưu thích. Tình cảm với bố mẹ không tốt, trong nhà ngoại trừ chị em bọn họ ra, còn có một cặp anh em là con riêng.
Tô Quốc Cường thiên vị hai người con riêng hiểu chuyện hơn, cực kỳ không thích hai chị em Tô Tử Bảo.
Đang suy nghĩ, Tô Tử Bảo liền lảo đảo, lại ngất đi.
1. Nhảy xuống biển, từ hôn.
"Tôi đã nói với ông rồi, đừng ép Bảo Bảo, bây giờ thì hay rồi, ông ép Bảo Bảo đến mức nó phải nhảy xuống biển, bây giờ vẫn còn phải nằm trên giường! Bảo Bảo nếu xảy ra mệnh hệ gì, tôi liều mạng với ông!" Lâm Tuyết Kiều gào lên giận dữ.
"Đấy là nó không biết nghĩ mà nhảy xuống! Bùi gia hiện nay như mặt trời ban trưa, nếu như không phải ông định cái hôn sự này, bà cho rằng nhà họ có thể để mắt đến nó?" Tô Quốc Cường cũng tức giận, giận dữ nói: "Lúc đầu ông đã nói rồi, Tô Tử Bảo giả cho Bùi gia thì ông sẽ để cho nó một nửa gia tài để làm của hồi môn! Nếu như hôn sự không thành, vậy thì nó sẽ không nhận được gì hết."
"Tôi nói đến đây thôi! Tô Tử Bảo nếu như không thể gả cho Bùi Dực, phản lại nguyện vọng của ông nó, bỏ trốn cùng cái tên tiểu tử nghèo nàn không biết chui ra từ đâu kia, tôi sẽ coi như không có đứa con như nó! Lập tức đuổi nó đi!"
"Ông....Không ngờ ông lại ác đến như vậy! Đó là con gái ruột của ông đấy!" Lâm Tuyết Kiều thét lên, đẩy Tô Quốc Cường ra, em gái Tô Gia Hân và con gái riêng Tô Lệ Nhã vội vàng can ngăn, bốn người bọn họ loạn cả lên.
Tô Tử vừa mới tỉnh lại liền nghe thấy bọn họ cãi nhau. Mẹ bảo vệ, em gái ủng hộ, bố thất vọng, còn có người con riêng Tô Lệ Nhã thì vờ vĩnh, giả bộ, tất cả mọi thứ đều vô cùng rõ ràng.
Thì ra cuộc hôn nhân của cô có liên quan đến việc kế thừa gia sản, khó trách nhiều người lại không hi vọng cô gả vào Bùi gia đến vậy, cái người đàn ông mà cố ý tiếp cận cô kia, chỉ sợ là cũng vì của hồi môn của cô mà đến. Kinh nghiệm kiếp trước của cô, chỉ cần hồi tưởng một chút liền có thể nhìn ra người đàn ông này không hề có tình cảm với chủ của cơ thể này, chỉ là làm theo ý người khác mà thôi.
Trọng sinh một đời, Tô Tử sẽ không để mình thất bại trong tay một người đàn ông nữa. Cô tuyệt đối sẽ không cùng đàn ông bỏ trốn nữa, lại càng không vì hắn mà đào hôn.
Việc như hôm nay bày ở trước mặt, chính là hôn sự tràn đầy nguy hiểm của nhà này.
Dựa theo những gì mà bố Tô nói, mình không thể gả cho Bùi Dực, thì sẽ bị đuổi ra khỏi Tô gia. Mặc dù dựa vào năng lực của cô thì cô có thể thừa sức sống được, nhưng mà đối với Hạ Thừa Diệp đang đứng ở đỉnh cao kia, thì báo thù là chuyện xa vời.
Mà nếu như có thể tiếp tục hôn sự này, thì cô chính là đại tiểu thư của Tô gia, tam phu nhân của Bùi gia. Dựa theo những gì nhớ được, thì Hạ gia còn mạnh hơn cả Tô gia, nhưng mà vẫn không bì lại được với Bùi gia.
Đây là một cơ hội tuyệt vời. Hạ Thừa Diệp vì lợi dụng cô, mà sợ cô sẽ trở thành đối thủ của công ty nên liền ra tay trừ khử, sự cha mẹ cô nghi ngờ nên hại chết cả nhà cô!
Trong lòng anh ta, quyền thế cùng với tiền tài là quan trọng nhất, cô chẳng qua cũng chỉ là công cụ để anh ta thực hiện mục đích. Cô nhất định phải đoạt được thứ mà anh ta coi trọng nhất, đợi đến lúc anh ta không còn gì, thì sẽ giết chết anh ta, như vậy mới có thể hả giận.
Hạ gia, Hạ Thừa Diệp, một người tôi cũng sẽ không bỏ qua!
2. Nhảy xuống biển, từ hôn.