⬅ Trước Tiếp ➡
"Bây giờ thì sao?"
Tô Tử Bảo đỏ mặt, "Năm 86."
"Không tồi! Có tư cách để làm người phụ nữ của tôi." Bùi Dực dường như có vẻ vui vẻ, cười haha, ôm lấy ngang eo của Tô Tử Bảo đang ngồi trên đùi của mình, đi ra ngoài.
Tô Tử Bảo kinh hãi, đây là muốn lên giường sao?
"Anh muốn đưa em đi đâu?"
"Đi lấy giấy đăng ký kết hôn."
2. Có tư cách để làm người phụ nữ của Bùi Dực tôi.
Bùi Dực ngang nhiên ôm Tô Tử Bảo ra ngoài trước con mắt kinh ngạc của mọi người.
Tống Anh Kiệt không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì, hỏi dò: "Tam thiếu, đi đâu vậy?"
Bùi Dực thấp giọng nói, "Cục dân chính."
Tống Anh Kiệt kinh ngạc, liền nghe thấy có người tiếp tục nói, "Bữa tiệc tối nay, vẫn tiến hành như thường lệ, thông báo cho mọi người, đừng có để cho mọi người hiểu lầm vợ của Bùi Dực tôi thật sự nhảy xuống biển."
"Được!" Tống Anh Kiệt mặc dù không vui, nhưng mà vẫn lập tức nhận lời.
Đợi đến lúc lấy được giấy đăng ký kết hôn từ cục dân chính xong, Tô Tử Bảo nhìn cuốn sổ đỏ, trong mắt xẹt qua một tia buồn bã.
Kiếp trước, bố mẹ vẫn luôn cô sớm có thể kết hôn, nhưng mà cô lại vì Hạ Thừa Diệp, mà ngay đến cả chuyện tình cảm của mình cũng giấu cha mẹ.
Từ một cô gái trẻ trở thành một người phụ nữ, cô đã từng vô số lần tưởng tượng ra viễn cảnh mình gả cho Hạ Thừa Diệp, vô số lần tưởng tượng ra rằng tên của mình sẽ điền vào quyển sổ hộ khẩu của anh, nhưng mà cô đợi tám năm, bỏ lỡ mất khoảng thời gian quý giá nhất của một người con gái, cuối cùng lại đợi được tin anh cùng người con gái khác đính hôn, thứ cô đợi được lại chính là cả nhà cô bị chôn vùi trong biển lửa.
Bố mẹ, con xin lỗi, bây giờ, cuối cùng con cũng kết hôn rồi. Nếu như bố mẹ ở trên trời có linh thiêng, mong hai người hãy bảo vệ cho con, con nhất định sẽ tự tay giết chết tên bỉ ổi như Hạ Thừa Diệp!
"Không phải là cô đòi lấy được tờ giấy đăng ký kết hôn này sao, sao bây giờ lấy được rồi, sắc mặt lại khó coi như vậy?" Bùi Dực nhíu mày.
Tô Tử Bảo che giấu sự sắc bén trong đáy mắt, nở nụ cười ngọt ngào, "Đương nhiên là không phải rồi, em chỉ đang nghĩ là em kết hôn rồi, nhưng mà ông lại không nhìn thấy được, nhất thời liền có chút thổn thức thôi. À, đúng rồi, Bùi thiếu, chúng ta bây giờ về nhà phải không?"
"Tiếp tục hôn lễ."
1. Bị truyền thông tấn công.
Trong chiếc xe Cayenne màu đen, Tô Tử Bảo và Bùi Dực ngồi cạnh nhau, sau khi họ lấy được giấy đăng ký kết hôn xong liền đi thay lễ phục, Tô Tử Bảo buổi sáng mặc một chiếc áo cưới được đặt làm thủ công của Italya, chiếc váy đã bị nước biển thấm ướt, không thể mặc lại nữa. Dựa theo chương trình của buổi hôn lễ, buổi chiều tiếp khách, là một nghi thức hết sức rườm rà, bữa tiệc kéo dài cả ngày, mỗi cho đến tối muộn mới kết thúc.
Bởi vì sáng nay Tô Tử Bảo rơi xuống biển, đến tận chiều mới tỉnh lại, bây giờ hai người vẫn tới kịp bữa tiệc.
radio trong xe đang phát tin tức mới nhất.
"Tang lễ của Tô Tử đã diễn ra 7 ngày, những ngày này, khiến cho chúng ta lại lần nữa hồi tưởng lại cuộc đời của Tô Tử. Cô Tô xuất thân trong một gia đình bình thường, nhưng mà bởi vì tài năng âm nhạc xuất sắc vậy nên được học viện hàng đầu thu nhận, sau khi tốt nghiệp liền làm trong Vân Đình, bởi vì có khả năng khai thác nhân tài và thiên bẩm đã biết cách lên kế hoạch, vậy nên đã đảm nhiệm chức tổng thanh tra của công ty giải trí Vân Đình.
Cô đời trước bày ra gần trăm chương trình truyền hình, hoạt động điện ảnh trực tuyến, rất nhiều đều trở thành kinh điển để các công ty giải trí khác học tập. Tìm được một người sáng tác nhạc và lời thần bí Diệp Tử, tác giả của những tác phẩm bán chạy mới nhất Thẩm Hề, sự qua đời của cô là một tổn thất lớn đối với làng giải trí..."
Tống Anh Kiệt đang lái xe nghe thấy tin tức này bất giác cảm khái, "Nhớ ngày đó Đế Tước còn ra giá cao để có thể có được cô, nhưng mà cô lại không có hứng thú với tiền, lúc biết được liền thẳng thừng từ chối. Không ngờ cô ấy lại hồng nhan bạc mệnh, thật đáng tiếc, một nhà ba người, đều cháy thành than."
Tô Tử Bảo toàn thân run rẩy, một nhà ba người đều cháy thành than. Chỉ cần nghĩ đến cái kết cục kia, trước mắt lại hiện ra chiếc xe đột nhiên lao tới vào biển lửa thiêu đốt, giọng nói lạnh thấu xương của Hạ Thừa Diệp vẫn còn văng vẳng trong tai, giống như đang giễu cợt tình cảm của cô.
Bố, mẹ, con xin lỗi, thật sự xin lỗi.....
Nếu như không phải con, bố mẹ cũng sẽ không chết. Con xin lỗi, con nhất định sẽ báo thù cho hai người!
Bờ vai của cô run rẩy, Bùi Dực ở bên cạnh nhạy bén phát hiện ra có gì đó không đúng, ánh mắt dò xét liền quét qua cô, "Sao thế? Cô quen Tô Tử à?"
"Quen, nhưng cũng không thân lắm." Tô Tử Bảo hít sâu một hơi đem nước mắt nuốt ngược vào trong, nói, "Có ai điều tra ra tại sao lại xảy ra tai nạn không?"
Tống Anh Kiệt nói, "Điều tra rồi, là do mất phanh, đúng lúc đó lại có một xe chở xăng lớn tông vào, ngay lập tức liền phát nổ. Ông chủ công ty giải trí Vân Đình, Hạ Thừa Diệp tự mình lo liệu hậu sự, ở trước ống kính khóc đến cảm động lòng người, ai cũng nói Hạ Thừa Diệp là người nặng tình, anh ta và Tô Tử nghe nói là bạn học đại học, cùng nhau phấn đấu 5 năm, tôi còn cảm thấy hai người đó có tình ý gì đấy, cứ luôn ở bên nhau, đúng là trai tài gái sắc."
2. Bị truyền thông tấn công.
Tô Tử Bảo nghiến răng kêu ken két, nặng tình, bạn đại học. Ha ha ha, thì ra người đời xem bọn họ là mối quan hệ như vậy.
Hạ Thừa Diệp, không ngờ cái chết của tôi, còn để cho anh lên diễn một màn tình sâu nghĩa nặng. Ngay đến cả cái chết của tôi cũng bị anh lấy ra làm trò.
Anh đợi đấy, trùng sinh đời này, chính tay tôi phải giết anh!
"Cạch!"
Tống Anh Kiệt dừng xe ở bờ biển, phóng viên đang ngồi xổm chờ đợi lập tức xông tới. Các loại máy ảnh, ánh đèn flash chụp liên tục khiến người ta hoa mắt.
"Bùi thiếu, hôm nay Tô Tử Bảo nhảy xuống biển... Ôi! Rơi xuống biển là một tin tức lớn, nhìn nhiều phóng viên đang chầu chực ở đây như vậy, chắc chắn là đang chờ hai người." Tống Anh Kiệt chỉ phóng viên ở bên ngoài.
Chuyện thông gia của hai nhà Bùi Tô vốn là chuyện lớn, càng huống hồ hôm nay lại xảy ra chuyện nhảy xuống biển
Bùi Dực khẽ cau mày, sau đó lông mày lại giãn ra, anh mặc một bộ tây phục trông ưu nhã như một vị hoàng tử, sau khi mở cửa bên trái ra, xuống xe liền giúp Tô Tử Bảo mở cửa xe, động tác ưu nhã giống như một vị quý tộc trong tòa lâu đài của thời trung cổ ở Châu Âu, anh nhẹ nhàng đưa tay trái ra.
Tô Tử Bảo quét mắt nhìn đám đông nghịt ở phía bên ngoài, hít sâu một hơi, trên mặt đem theo một nụ cười, đem bàn tay trắng nõn thon dài đặt vào trong lòng bàn tay của Bùi Dực.
⬅ Trước Tiếp ➡