Kiều Nhiễm gắp một miếng hoành thánh bỏ vào miệng, động tác nhẹ nhàng lại ưu nhã.
Phong Vũ ngẩng đầu nhìn Kiều Nhiễm, thấy cô ăn ngon lành thì nhẹ nhàng thở ra. Anh không biết sở thích của cô gái nhỏ, cho nên chỉ có thể chậm rãi tìm tòi.
Ăn đêm xong, Phong Vũ đưa Kiều Nhiễm về nhà.
Khu chung cư về khuya trở nên yên tĩnh, bây giờ đã hơn mười một giờ tối, đại đa số đều đã nghỉ ngơi.
Phong Vũ lái xe vào gara, sau đó hai người cùng nhau vào thang máy.
---
Nơi bọn họ ở là chung cư bình dân mới được xây dựng tầm hai năm, Phong Vũ làm cảnh sát hình sự nhiều năm, số tiền tích cóp đủ để thoải mái mua một căn hộ rộng hơn một trăm mét vuông với ba phòng ngủ.
Phong Vũ và Kiều Nhiễm mỗi người một phòng ngủ, phòng còn lại dùng làm phòng làm việc của Phong Vũ, tuy rằng cửa không bao giờ khóa nhưng Kiều Nhiễm cũng chưa từng đi vào.
Ngày thường Phong Vũ không về nhà, cô ở một mình nên muốn làm gì thì làm, còn bây giờ Phong Vũ lại ở nhà buổi tối, cô không thể tùy tiện như lúc trước.
Kiều Nhiễm cất chiếc váy ngủ hai dây mình yêu thích vào trong tủ, thay một bộ đồ ngủ bảo thủ rồi mới mở cửa phòng ra ngó nghiêng bên ngoài.
Phong Vũ vẫn đang trong phòng, hiện tại phòng tắm không có ai dùng.
Kiều Nhiễm vừa lòng đi về hướng phòng tắm, thuận tay khóa trái cửa, sau đó cởi quần áo và đồ lót, ném chúng vào trong giỏ, cuối cùng điều chỉnh nước đến nhiệt độ vừa phải để tắm.
Phong Vũ mở cửa phòng, trong tay anh cầm chiếc quần đùi, lúc đi đến cửa phòng tắm, nghe thấy bên trong có tiếng nước chảy, anh vội xoay người về phòng.
Điện thoại di động bỗng nhiên vang lên, Phong Vũ liếc mắt nhìn tên hiển thị rồi ấn nút nhận cuộc gọi.
“Chuyện gì?!”
“Anh Vũ, bọn Mao Tử đã xuất hiện, bây giờ bọn chúng đang ở số 86 phố Đông Sơn, các anh em đều đã có mặt, anh mau tới đây!”
Giọng nói ồm ồm của Tiểu Lưu truyền qua điện thoại, nghe có vẻ cực kỳ nôn nóng.
Sắc mặt Phong Vũ trở nên nghiêm túc, anh cúp điện thoại, cầm áo khoác nhanh chóng đi ra ngoài.
Tiếng đóng cửa truyền vào trong phòng tắm, Kiều Nhiễm rũ mắt, xoa xoa hai đỉnh vú của chính mình.
Sau khi Vương Phương bỏ trốn cùng tình nhân, đoạn thời gian ấy hầu như Phong Vũ đều ở nhà, có lẽ anh không yên lòng khi để một cô bé hơn mười tuổi như Kiều Nhiễm phải ở nhà một mình. Nhưng Phong Vũ không duy trì được bao lâu, bởi tính chất đặc thù của công việc, anh thường xuyên phải tăng ca, có đôi khi nửa đêm đang ngủ nhận được nhiệm vụ cũng phải ra ngoài.
Dưới tình huống như vậy, Kiều Nhiễm và Phong Vũ đã sinh sống dưới một mái nhà được tám năm, nhưng số lần cô có thể nói chuyện với Phong Vũ chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Để mà nói thì cô và người đàn ông này đã cùng nhau trải qua hai sự kiện để lại ấn tượng sâu sắc.
Lúc Kiều Nhiễm dậy thì, lần đầu tiên xuất hiện kinh nguyệt là năm mười lăm tuổi. Mẹ ruột không ở cạnh, hơn nữa cô cũng không được giáo dục sinh lý kỹ càng, cho nên lần đầu tiên thấy phía dưới của mình chảy máu, Kiều Nhiễm sợ tới mức mặt mũi trắng bệch.