⬅ Trước Tiếp ➡
“…”
Kiều Phỉ biết Kiều Kim không cứu nổi nữa, bà chỉ có thể tuyệt vọng nói: “Con thiếu tiền sao, nếu con thiếu tiền thì mẹ có thể giúp con.”
Kiều Kim cười ha ha: “Tiền tài là vật ngoài thân, nó không quan trọng. Đến lúc đó tôi sẽ nhận những thứ khác.”
Cô tính số mệnh không phải coi bói cho tất cả mọi người, cô chính tính số mệnh cho người có tử khí và hôi khí ở trên cơ thể.
Những người bình thường không có gì trên người, không thích hợp xem tướng số.
Bởi vì điều này sẽ mang đến hậu quả không tốt cho bọn họ.
Kiều Phỉ không ngăn cản được, chỉ có thể đưa Kiều Kim đi.
Kiều Kim định tìm một nơi có nhiều người nhất, hơi thở hỗn tạp nhất để tiến hành kế hoạch tính số mệnh của mình, nhưng lúc đi ngang qua một chỗ, không biết cô nhìn thấy cái gì, trực tiếp từ bỏ kế hoạch coi bói của mình.
Cô nhìn thấy một người.
Bên ngoài xe là biển người mênh mông, Kiều Kim căn bản không biết cô nhìn thấy cái gì, nhưng đôi mắt của cô nhìn chằm chằm về một phía, hơi mờ mịt nói: “Tiểu Kim, con đang nhìn cái gì?”
Khóe môi Kiều Kim hiện ra nụ cười: “Tôi thấy một thứ tốt.”
Kiều Phỉ: “…”
Tuy không biết vì sao, nhưng bà vẫn nổi da gà một cách khó hiểu.
Bà không ngăn cản được Kiều Kim, cũng chỉ có thể đi theo cô qua đó nhìn xem, nhưng ở đây toàn là người, cũng không nhìn ra cái gì hết.
Ánh mắt Kiều Kim lại nhìn chằm chằm vào một người đàn ông đang đi vào trung tâm mua sắm.
Quần áo của người đàn ông này hơi cũ kỹ, hơi có cảm giác sa sút, mái tóc cũng rối bời cứ như mấy ngày chưa gội, tóm lại là một người có hình tượng khá sa sút.
Đứng trong đám đông có vẻ không đáng chú ý, nhưng lại khiến người ta có cảm giác không hợp với mọi người xung quanh.
Chủ yếu là, người xung quanh đều có dáng vẻ rất sạch sẽ, người này lại có dáng vẻ bẩn thỉu rất lâu rồi.
Lúc người qua đường đi ngang qua bên cạnh người đàn ông kia, dù thế nào cũng vô thức nhìn thêm mấy lần, sau đó né tránh người đàn ông kia.
Cướp cửa hàng trang sức.
Kiều Kim mở cửa xe: “Phỉ Phỉ, dì về trước đi, con vào trung tâm thương mại mua chút đồ.”
Kiểu Phỉ vừa nghe liền lấy lại sức sống, những thứ khác bà không biết nhưng mua sắm thì bà am hiểu nhất: “Tiểu Kim, con muốn mua gì? Mẹ mua cho con hết! Gu thẩm mỹ của mẹ khá tốt.”
Kiều Kim: “Không được, vẫn có khoảng cách thế hệ tuổi tác khác nhau, dì đã là phụ nữ có tuổi rồi.”
Kiều Phỉ: “….”
Trong lòng bà bị con gái mình đâm ngàn nhát dao, chỉ có thể trơ mắt nhìn Kiều Kim xuống xe rời đi.
Kiều Kim bước vào trung tâm thương mại.
Ánh mắt của cô luôn dán chặt vào người đàn ông trước mặt kia, tất nhiên bởi vì khoảng cách quá xa người khác cũng sẽ không chú ý tới cô.
Cũng sẽ không chú ý ánh mắt cô có hơi hưng phấn.
Cô cảm nhận không sai, ở thế giới này quả nhiên vẫn có thứ của quá khứ còn sót lại.
Giống như bây giờ, cô cảm nhận được có ma khí tồn tại.
Ma khí chỉ là một khí tiêu biểu, không giống tử khí và hôi khí. Ma khí không màu không vị, hơn nữa được chuyển hóa từ thầy tâm linh mà tới.
Khi một người thường nắm giữ năng lực của thầy tâm linh, người đó đã được trời ban cho năng lực không ai sánh kịp.
Đồng nghĩa với việc đi lên bằng con đường không phù hợp với chính đạo, nói cách khác đây là sức mạnh không được thừa nhân phải trả cái giá rất lớn.
Loại thầy tâm linh này, năng lực sẽ bị ràng buộc với việc sinh ra ma khí, vĩnh viễn không thăng cấp tiến hoá, cũng bị gọi là ma vật.
Theo hệ thống trước giờ đã nói, nó đã đi ngược lại với thầy tâm linh chính thống.
Trong ma vật này, bình thường nhiều khả năng nhất là phù thủy, pháp sư và ngôn linh sư đều tương đối hiếm thấy. phù thủy là loại dễ xuất hiện nhất trong các loại.
Nhưng thứ này đối với Kiều Kim mà nói, đúng là thứ đồ tuyệt vời.
Cô đi theo người đàn ông này vào trong trung tâm thương mai, anh ta đi thẳng về phía trong cùng của trung tâm, ôm lấy thân thể người lại càng cảm thấy có cảm giác hưng phấn.
Mục tiêu cuối cùng của anh là là cửa hàng trang sức trước mặt.
Cửa hàng trang sức này nằm ở tận bên trong cùng của tầng một, bên cạnh là cửa thoát hiểm, thang máy nằm phía đối diện bên trái cửa hàng.
Điều kiện thì cũng không phải chật hẹp, dù sao các của hàng ở đây cơ bản đều như thế.
Khi anh ta đi vào trong cửa hàng trang sức, dù ăn mặc tương đối lôi thôi nhưng nhân viên bán hàng có sự chuyên nghiệp nho nhã mỉm cười lịch sự: “Chào anh, tiên sinh, xin hỏi anh cần mua gì ạ?”
Đôi mắt người đàn ông tùy tiện nhìn cửa hàng trang sức xa hoa, chỉ thẳng vào một sợi dây chuyền vàng nằm ngoài cùng của quầy.
Cô nhân viên bán hàng không cảm thấy vấn đề gì, đi đến giúp anh lấy sợi dây chuyền ra: “Anh có cần xem nó không ạ?”
⬅ Trước Tiếp ➡