Tống Nghiễn Thanh híp mắt, hình như đã nghe qua, nhưng không có một chút hứng thú.
Đừng nói là con nuôi, ngay cả mấy người tôn quý ở Mục gia cũng không thể tới gần Tống Nghiễn Thanh.
Lúc bọn họ cất bước định đi, chỉ nghe thấy cô gái kia cười híp mắt mở miệng:
“Tống tiên sinh, tôi thấy ấn đường của anh đã biến thành màu đen rồi, e rằng không còn sống được bao lâu nữa”.
Lời nói này, có thể xem như một trò lừa đảo.
Mọi người đều biết thân thể Tống Nghiễn Thanh yếu ớt, nhưng cho tới bây giờ không có ai dám nói như vậy trước mặt anh cả.
Nếu mà bị người lớn trong nhà họ Tống nghe thì e rằng ngày hôm sau cô gái này sẽ không còn được nhìn thấy ánh mặt trời.
“Cô nói cái gì, có bản lĩnh thì lặp lại lần nữa!”.
Bên cạnh Tống Nghiễn Thanh có người bảo vệ, vóc người cao lớn mạnh mẽ, còn cao hơn Tống Nghiễn Thanh một cái đầu, lúc này đã không nhịn được nữa.
Tính tình nóng nảy vừa bộc phát, như là hận không thể đâm chết cái mạng chó của cô gái này ngay lập tức.
Những vệ sĩ khác không ngăn cản anh ta, nhưng mà đều trợn mắt nhìn cô gái.
Dưới tình huống này, Tống Nghiễn Thanh lại có vẻ bình tĩnh rất nhiều.
Cô gái nói câu kia, ngay cả lông mày anh cũng chưa từng động một cái.
Ngược lại lại bình thản nói: “Lời kịch quá cũ rồi”.
Giọng nói như đàn hạc, ưu nhã trầm thấp, tốc độ bình bình, lại như có thể làm yên ổn lòng người.
Đã không còn là Kiều Kim trước kia rồi.
Kiều Kim cười cười, cô đứng ở vườn hoa nhỏ ngoài bệnh viện, tắm ánh nắng mặt trời, lúc cười rộ lên, hàm răng cũng được chiếu lấp lánh: “Tôi chưa bao giờ nói dối”.
Cô vừa lia mắt đã nhìn thấy người nảy bốc lên khí đen cả người, giữa hai lông mày càng bốc ra tử khí, rõ ràng chính là dấu hiệu không còn sống được bao lâu nữa.
Nếu không phải bây giờ cô vừa thức tỉnh, sức mạnh còn chưa hoàn chỉnh, không thì cô đã có thể nhìn cụ thể hơn rồi.
Ví dụ như anh rốt cuộc sẽ chết như thế nào.
Người đàn ông này lớn lên vô cùng đẹp đẽ.
Ngay cả ánh mắt kén chọn của Kiều Kim cũng chưa từng thấy vẻ đẹp như vậy.
Ngũ quan tuyệt đẹp, từ cái nhìn đầu tiên sẽ cảm thấy nói cái gì cũng đều dư thừa, những ngôn từ tán dương cũng không đủ để hình dung vẻ đẹp của anh.
Anh khí chất ôn hòa, thật giống như một viên ngọc thượng hạng, tỏa ra ánh sáng chói lọi nhất.
Giống như tuyết trắng mênh mang, có thể đóng băng lại mọi ánh nhìn đổ vào anh, không thể dời mắt đi.
Không ai nỡ nói một lời nói nặng đối với người như vậy, hoặc là một câu nghi vấn.
Đây là Tống Nghiễn Thanh, cháu trai trưởng duy nhất của Tống gia.
“To gan lớn mật!”.
Vệ sĩ đồ sộ bên cạnh Tống Nghiễn Thanh cũng không nhịn được nữa mà ngứa tay kích động, định đi đến Kiều Kim: “Đừng cho rằng chúng tôi không đánh phụ nữ!”.
Dám bắt nạt thiếu gia, phụ nữ cũng đánh!
“Quên đi”.
Giọng nói lạnh tanh rơi vào lỗ tai người khác, dường như chưa cảm nhận được sự triền miên đã biến mất sạch sẽ trong nháy mắt, lại càng nhạt nhẽo chán nản.
Bọn họ đứng dậy và rời đi.
Vệ sĩ đồ sộ nhìn thoáng qua Kiều Kim, dường như hơi không cam lòng, trừng mắt liếc cô cách cái kính râm.
Muốn mượn cớ tiếp cận thiếu gia mà không biết tìm câu nào dễ nghe một chút, lại phải tìm câu nói khiến người ta hận như thế.
Thật sự không sợ bị đánh chết à?
Kiều Kim nhìn bọn họ rời đi, không ngăn cản, chỉ lắc đầu thở dài: “Không nghe lời người già, chịu thiệt ở trước mắt”.
“Kiều Kim!”.
Giọng nói sốt ruột lật đật của y tá truyền đến: “Cô ở đây làm gì vậy? Bà Mục đang tìm cô đó”.
Kiều Kim không chút hoang mang sửa sang lại quần áo của mình, rồi đi theo cô y tá nhỏ.
Bệnh viện này cao cấp hơn bình thường, là Tống gia đặc biệt xây dưng cho Tống Nghiễn Thanh.
Nhưng Tống Nghiễn Thanh cũng không thường xuyên tới, chỉ ngoại trừ lúc khám định kỳ.
Nếu không phải thân thể này của Kiều Kim có thân phận đặc biệt thì có lẽ cô không có đủ tư cách để đến đây.
Lúc đi tới trước phòng bệnh của mình, bên trong đã có một phu nhân mặc chiếc sườn xám quý giá đẹp đẽ ngồi sẵn.