⬅ Trước Tiếp ➡
Gương mặt tinh xảo xinh đẹp, trang điểm theo phong cách gothic đậm, giống như một con búp bê, vẻ đẹp không chân thật.
Mũi cũng vô cùng cao thẳng, nhưng nhìn kỹ thì có một cảm giác không hài hòa.
Phẫu thuật thẩm mỹ.
Nhưng mà trừ cái đó ra, khuôn mặt cô ta cũng không thể xoi mói được, đây là một người phụ nữ mà bề ngoài có thể đánh giá là 90 điểm.
Nhưng, cô ta lại phơi bày một hình xăm lớn trên da.
Hoa hồng và hoa tường vi đỏ như máu, vẻ đẹp mạnh mẽ đầy mê hoặc.
So với Đàm Tuyết Gia, vóc người Kiều Kim tinh tế gầy yếu, trông lùn hơn Đàm Tuyết Gia một cái đầu, nhưng đó là vì Đàm Tuyết Gia quá cao.
Tỉ lệ của Kiều Kim cũng không tệ, khuôn mặt cũng thanh thú không kém, nhất là đôi mắt hạnh nóng bỏng và rực rỡ, vô cùng sáng.
Cô giống như mặt trời rực rỡ nhất.
Ánh sáng có thể mù mắt người ta.
Kiều Kim trước nay có chút nhu nhược, nhưng cũng đủ để Đàm Tuyết Gia thấy ngứa mắt, bây giờ nhìn nữa, Đàm Tuyết Gia phát hiện, phần sáng này thế mà lại càng nóng cháy, mạnh đến mức khiến người ta không thể bỏ qua.
Thật sự là chán ghét!
Rõ ràng là một kẻ đáng thương dính vào ma túy, dựa vào cái gì mà có phong cách và diện mạo như vậy?
Kiều Kim nhìn thấy Đàm Tuyết Gia, suy nghĩ lại hoàn toàn khác.
Cô nở nụ cười thỏa mãn: “Tôi quả nhiên không đoán sai”.
Đàm Tuyết Gia hỏi: “Cô nói cái gì?”.
Thật sự không biết, ở trong mắt Kiều Kim, hôm nay, khí tức màu xám tro đã bao phủ toàn bộ mặt cô ta.
Ngay sau khi trở về Kiều Kim bản thể, tâm linh mạnh mẽ của cô đã làm những người đã từng bắt nạt cô bắt đầu bị cắn trả.
Đàm Tuyết Gia chỉ mới bắt đầu.
Khí xám đại biểu cho điều xấu suy bại, Đàm Tuyết Gia sẽ gặp chuyện không may ngay lập tức.
Khí đen là tử khí thuần túy, một khí trúng phải thì chắc chắn phải chết.
Cho nên Kiều Kim cảm thấy hết sức hứng thú với tử khí trên người Tống Nghiễn Thanh, tử khí nồng nặc như vậy, người lại còn sống, bản thân đã là một kỳ tích.
Khí xám của Đàm Tuyết Gia không đáng một phần vạn so với Tống Nghiễn Thanh, nhưng cũng đủ để Kiều Kim dùng bây giờ, cô cười càng thêm thoải mái: “Dù sao cũng vô dụng, chi bằng làm việc tốt đi”.
Sắc mặt Đàm Tuyết Gia căng thẳng, chăm chú nhìn chằm chằm Kiều Kim: “Rốt cuộc cô có ý gì?”.
Vừa đến đã nói mấy chuyện ma quỷ không giải thích được.
Cô ta có thể làm chuyện tốt gì khác sao?
Một giây tiếp theo, Kiều Kim thế mà lại tới gần cô ta.
Chi bằng tôi gọi bà là Kiều Phỉ.
Đàm Tuyết Gia lại càng hoảng sợ, nhưng mà Kiều Kim như chuồn chuồn lướt nước vậy, ngón tay xẹt qua mi tâm của cô ta.
Nhanh đến mức Đàm Tuyết Gia không kịp phản ứng gì thì cô đã thu tay lại.
Đàm Tuyết Gia cảm giác mình như bị lừa gạt, lùi về phía sau một bước dài: “Cô có bệnh à?”.
Một làn khí xám trên đầu ngón tay Kiều Kim chỉ có cô mới nhìn thấy được, trong đó thậm chí đã mơ hồ nhìn thấy được một luồng khí đen đang nảy sinh.
Cô nhất thời cảm thấy thú bị nhìn về phía Đàm Tuyết Gia: “Trên người cô lại có thể có mạng của người khác?”.
Nếu không, chuyện cô ta làm còn chưa đủ để tới mức chết.
Nhưng bây giờ vì đã phản phệ mà có xu hướng chuyển hóa thành tử khí.
Vậy thì chỉ có thể nói rõ…có người đã chết vì Đàm Tuyết Gia.
Chỉ một câu này, Đàm Tuyết Gia nhất thời sợ hãi, không thể duy trì được phong thái lạnh lẽo cô quạnh được nữa, sắc mặt trở nên tái nhợt: “Cô nói bậy bạ gì đó?”.
Cô ta phất tay bày tỏ sự phẫn nộ của mình: “Kiều Kim, có phải cô điên rồi không?”.
Kiều Kim chỉ cười nhạt: “Tôi khuyên cô tốt nhất đừng nói lời tà ác với tôi, mắng càng hung, chết càng nhanh”.
Đàm Tuyết Gia: “…”.
Trên trán cô ta giật một cái, Kiều Kim thu tay về, thở dài một tiếng: “Đã từng xem tôi là chị em tốt, bây giờ cô trở mặt khá nhanh đấy”.
Nếu ban đầu Đàm Tuyết Gia không giả vờ thiện lương thì làm sao có thể tiếp cận Kiều Kim?
Ý thức lương thiện chính là khá mù quáng, trước kia Kiều Kim cho rằng bề ngoài của Đàm Tuyết Gia chỉ là để che giấu chính mình, cô ta còn có một trái tim hiền lành mềm mại.
Sau đó hai người lập tức thân quen.
⬅ Trước Tiếp ➡