Chương 10
hình nổi bật của người đàn ông thu hút sự chú ý của người qua đường, anh dập điếu thuốc, quay người định bước lên xe thì chạm mặt cô.
Lần này không có Tiểu Lý, Nhiếp Tu Tề tự mình lái xe tới đây, cũng không có Kỳ Kỳ, hai người như thể đang đi hẹn hò.
Hẹn hò ư?
Đàm Trinh Tịnh cắn môi, nhưng hai người như này chẳng giống như đang hẹn hò sao?
Cô và Trương Sướng tuy là vợ chồng nhưng rất ít khi có những khoảng thời gian thế này, ở nhà cùng nhau xem phim đã được coi là lãng mạn lắm rồi, chứ đừng nghĩ tới chuyện hẹn hò đi xem phim, đó là việc chỉ đám sinh viên mới làm.
Nhiếp Tu Tề mở cửa xe cho cô, hai người ngồi vào xe.
Đến nhà hàng, dùng xong bữa tối, Đàm Trinh Tịnh lại ngồi vào xe anh, nhưng cô phát hiện chiếc xe không đi về hướng nhà mình, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.
"Nhiếp tiên sinh, anh đang làm gì vậy?" Thấy chiếc xe đang đi về hướng tiểu khu ven hồ, Đàm Trinh Tịnh bắt đầu lo lắng.
Nhiếp Tu Tề liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu "Cô giáo Đàm nghĩ rằng cái tôi cần là tình một đêm ư?
Có câu “ăn một lần lại muốn ăn thêm”, cô giáo Đàm có lẽ cũng hiểu nhỉ".
Cô lo lắng cất tiếng “Nhiếp tiên sinh, tôi đã ở bên anh một đêm rồi, nếu còn tiếp tục, sao tôi dám nhìn mặt chồng mình?” Nhiếp Tu Tề cười đáp "Đó không phải vấn đề mà tôi cần quan tâm, tôi chỉ muốn nói với cô giáo Đàm thế này, tôi có thể cứu cậu ta thì cũng có thể hại cậu ta, tất cả phụ thuộc vào quyết định của cô giáo Đàm".
Xe dừng ở bên đường, Nhiếp Tu Tề ấn nút, cửa xe mở ra.
"Cô giáo Đàm, nếu không muốn thì em có thể xuống xe ngay bây giờ" Anh lấy hộp thuốc lá trong hộc để đồ ra, rút ra một điếu kẹp vào ngón tay, không châm lửa, cũng không nhìn cô, bàn tay còn lại cầm điện thoại lên lướt xem thông tin gì đó.
Sắc mặt Đàm Trinh Tịnh tái nhợt, nhìn anh bằng ánh mắt căm ghét.
"Anh không sợ tôi báo cảnh sát sao?" Như thể nghe được một câu chuyện cười, Nhiếp Tu Tề ngẩng đầu lên, nhìn cô bằng vẻ mặt kinh ngạc như phát hiện ra lục địa mới.
Anh không nhịn được mà nở nụ cười, người đổ về phía vô lăng che mặt lại, cất tiếng "Trinh Tịnh, sao trước đây tôi không phát hiện ra em đáng yêu thế này nhỉ...
ngây thơ quá”.
Anh bật cười thành tiếng “Em tố cáo đi, Cục Công an, Thị ủy, Tỉnh ủy, em muốn đến đâu cũng được, có cần tôi cho em số điện thoại không?” Anh không hề lo lắng Đàm Trinh Tịnh mặt mũi trắng bệch, rốt cuộc thì anh có địa vị cao tới thế nào mà lại kiêu ngạo tới vậy?
Cô lại lần nữa ý thức được việc, anh là người mà cô không thể chọc vào.
Cô nhìn anh một lúc, sau đó cầm túi xuống xe, rảo bước rời khỏi đó.
Nhiếp Tu Tề cười lạnh một tiếng, sau đó lái xe rời đi.
Anh không đuổi theo, điều này càng khiến Đàm Trinh Tịnh cảm thấy bất an.
Khi Trương Sướng về tới nhà, trong nhà tối đen, anh ta còn tưởng không có ai, đi vào phòng ngủ mới phát hiện Đàm Trinh Tịnh đang cuộn tròn người làm tổ trong chăn, trên mặt ướt đẫm nước mắt.
Anh ta lập tức lên giường, vén chăn ra rồi hỏi cô làm sao.
Đàm Trinh Tịnh lau nước mắt, cố gắng nở nụ cười gượng gạo, cô xoay người ôm lấy eo chồng, nhắm mắt lại.
"Không có gì, em vừa