⬅ Trước Tiếp ➡

khách tràn ngập khói thuốc và mùi rượụ Đàm Trinh Tịnh ho sặc sụa mấy cái, bật đèn lên.
Người đàn ông trên ghế sofa trở mình, gọi cô bằng giọng say khướt “Bà xã...” Anh ta tên Trương Sướng, là chồng của Đàm Trinh Tịnh, hiện đang làm việc tại Cục Xây dựng, hai người vừa kết hôn chưa tới một năm, đây là lần đầu tiên Đàm Trinh Tịnh thấy anh ta say đến mức độ này.
“Sao anh uống nhiều vậy hả?” Người phụ nữ cau mày, cô không thích đàn ông say rượu, nhưng vẫn làm tròn trách nhiệm của một người vợ, cô đỡ chồng ngồi thẳng dậy, lau mặt cho anh ta, sau đó đi nấu canh giải rượụ Trương Sướng mặc dù đã say nhưng vẫn còn chút ý thức, lúc cô đỡ anh ra về giường, anh ta bỗng nhiên ôm lấy cô khóc lóc.
“Bà xã...
huhuhụ..
anh bị người ta tố cáo...
có lẽ, có lẽ không giữ nổi việc nữa...” Đàm Trinh Tịnh hoảng hồn.
Đợi Trương Sướng ngủ say, cô mới gọi điện thoại cho mẹ chồng.
Trong điện thoại, mẹ chồng cũng rất lo lắng, bà nói với cô, Trương Sướng bị người ta tố cáo nhận hối lộ, việc này đã được báo cáo lên Ủy ban Kiểm tra và Kỷ luật, quyết định xử phạt cũng đã được ban hành xuống, hai ngày nay trong nhà chạy vạy khắp nơi nhưng không có tác dụng.
Nhân viên công chức nhận chút quà vốn là chuyện bình thường, sau Đại hội lần thứ XIX mặc dù đã ban hành lệnh cấm nhưng đâu thể cản được thủ đoạn tinh vi của doanh nghiệp, mọi người đều ngầm hiểu lẫn nhaụ Nhưng lần này xảy ra một vụ bê bối nợ lương của một doanh nghiệp nhỏ, kéo theo đó là một loạt câu chuyện phía sau được phơi bày, khiến người ta không khỏi hãi hùng.
Đàm Trinh Tịnh cúp máy, cô không thể kìm nén được cơn thịnh nộ đang bùng lên trong lòng lúc này.
Cô đã nhắc nhở Trương Sướng rất nhiều lần rằng không được phép nhận hối lộ, anh ta đồng ý thì nhanh lắm nhưng bây giờ xem ra, anh ta chỉ nói vậy để qua mặt cô mà thôi Ngày hôm sau tỉnh dậy, Trương Sướng khóc lóc nhờ Đàm Trinh Tịnh giúp đỡ.
Anh ta biết gia đình Đàm Trinh Tịnh có quen biết, bên bố mẹ mình không tìm được cách giải quyết, vậy nên lúc này anh ta chỉ còn biết gửi gắm toàn bộ hy vọng lên người bố mẹ vợ.
Nhưng Đàm Trinh Tịnh cũng không có cách giải quyết, cô đã nhờ bố mẹ giúp đỡ, sau khi bố mẹ liên hệ thì bên đó nói như sau Trương Sướng đã chọc phải người không nên chọc, vậy nên đối phương mới cố ý trừng trị anh ta.
Bên đó còn nói bọn họ suy nghĩ kỹ lại xem đã đắc tội người nào.
Bố mẹ nói rất rõ ràng trong điện thoại, trái tim Đàm Trinh Tịnh lập tức chùng xuống, như rơi xuống hầm băng.
Không phải chồng cô đắc tội với người ta...
mà là cô, là cô đã chọc vào người không nên chọc.
Chủ nhật, khi Kỳ Kỳ đang chuẩn bị rời khỏi lớp thì bị cô giáo Đàm gọi lại.
Đàm Trinh Tịnh vuốt ve mặt cô bé rồi bất giác nở nụ cười.
Cô thực sự rất yêu quý Kỳ Kỳ.
“Kỳ Kỳ, sao hôm nay không thấy bố em đâu?” Cô làm như vô tình hỏi.
Cô bé chớp mắt, nói bằng giọng điệu non nớt “Bố em nói, sau này sẽ để chú tài xế tới đón em, gần đây công việc của bố bận lắm, nên không tới được”.
Đàm Trinh Tịnh lo lắng, vội vã hỏi “Vậy bố em làm việc ở đơn vị nào vậy?
Có thể nói cho cô biết không?” Kỳ Kỳ kéo tay cô giáo Đàm đi tới


⬅ Trước Tiếp ➡