Chương 8
nổi mắt.
Lúc đó anh đã nghĩ, nếu đôi chân này quấn lên eo anh thì sẽ tuyệt vời thế nào nhỉ, hiện tại cuối cùng cũng đạt được ý nguyện.
Bộ ngực đầy đặn bị anh ngậm vào trong miệng, trên da thịt mềm mại in đầy dấu răng của đàn ông.
Từ cổ tới xương quai xanh, trên cơ thể Đàm Trinh Tịnh đâu đâu cũng có dấu hôn của anh.
Nhiếp Tu Tề khàn giọng gọi cô “Trinh Tịnh...” Bàn tay đang nắm lấy eo cô tăng thêm sức mạnh, buộc cô phải nghênh đón sự công kích của anh.
Đàm Trinh Tịnh cũng không tự chủ mà phối hợp với người đàn ông, nằm dưới thân anh rên rỉ không ngừng.
Cơ thể người đàn ông bao phủ lên cô như một bức tường sắt, cánh tay siết chặt khiến cô không thể trốn tránh.
Miệng âm đạo vẫn đang bị anh xâm phạm, dâm thủy chảy ra càng lúc càng nhiều, hai bên cánh hoa yếu ớt dán lên dương vật, chúng cuộn vào duỗi ra theo từng cú đâm rút của Nhiếp Tu Tề.
Động tác đưa đẩy của Nhiếp Tu Tề càng lúc càng mạnh, những cú đâm cuối cùng trở nên rất mãnh liệt, lần nào cũng đâm vào nơi sâu nhất, ma sát thằng nhỏ lên vách thịt bên trong âm đạo của cô.
Trong một cú đâm lút cán, quy đầu nong rộng miệng huyệt, một luồng tinh dịch nóng bỏng phun thẳng tới cổ tử cung của người phụ nữ.
Động tác của anh vẫn không ngừng lại, vừa đâm vừa xuất tinh, kéo dài khoái cảm khi đạt đỉnh dục vọng.
Vài phút sau, thằng nhỏ của anh mới từ từ mềm xuống, trượt ra khỏi cơ thể cô.
Sau khi dương vật rút ra khỏi miệng âm đạo, hai bên cánh hoa không thể khép miệng lại được, dưới sự xâm phạm mãnh liệt của người đàn ông, hoa huyệt như thể đã biến thành hình dạng của cây gậy thịt.
Hai bên cánh hoa đỏ mọng lật mở, một dòng chất lỏng trắng đục bắt đầu chảy ra từ bên trong, men theo má trong đùi chảy xuống ga trải giường.
Đàm Trinh Tịnh nằm vật ra giường, không còn sức mà cử động.
Nhiếp Tu Tề vẫn đang nằm đè trên người cô chưa rời đi, dương vật cọ lên bụng dưới của của mấy cái, có xu hướng cương cứng trở lại.
“Sao anh lại bắn vào trong”.
Đàm Trinh Tịnh hít thở sâu mấy cái, cuối cùng cũng có sức cất tiếng.
Người đàn ông đè trên người cô thở hổn hển, sống mũi cao thẳng cọ lên xương quai xanh của cô, anh khẽ nói “Không sao, tôi thắt ống dẫn tinh rồi”.
Dứt lời, anh hôn lên cần cổ thiên nga của Đàn Trinh Tịnh rồi lan xuống dưới, nhấm nháp khắp cơ thể người phụ nữ nhỏ bé dưới thân mình, đây là lần làm tình khiến anh vừa ý nhất.
Nhiếp Tu Tề nói được làm được.
Dưới sự thúc giục của Đàm Trinh Tịnh, anh cầm chiếc điện thoại trên tủ đầu giường lên, gọi cho Ủy ban Kiểm tra và Kỷ luật, chỉ cần nói mấy câu việc này đã được giải quyết.
Đàm Trinh Tịnh không dám trở về nhà với cơ thể đầy dấu vết này, cô gọi điện cho trường học xin nghỉ phép, sau đó gọi cho chồng nói mình và bạn bè đi du lịch ngoại tỉnh vài ngày.
Cô vốn định sẽ tìm một khách sạn ở vài hôm, nhưng Nhiếp Tu Tề không để cô đi.
“Căn nhà này không có ai ở, lúc nào em cần thì cứ qua đây”.
Nhiếp Tu Tề nhào nặn hai bầu vú mềm mại, sau đó nhét một chùm chìa khóa vào lòng bàn tay cô.
Đàm Trinh Tịnh run lên, muốn từ chối, nhưng bị người đàn ông nắm tay lại, cả chùm chìa khóa cũng bị bao chặt lấy.
Nhiếp Tu