⬅ Trước Tiếp ➡

tục tâng bốc, anh ta không phải không có mắt nhìn, Phó thị trưởng Cố này tới chưa được bao lâu, tuy dọc đường không nói gì, nhưng không ai dám khinh thường anh, thế cũng đủ thấy khí thế mạnh mẽ của anh rồi, hơn nữa khi Thị trưởng Lý nói chuyện với anh đều rất nhẹ nhàng ấm áp, chắc anh có lai lịch không hề nhỏ.
Cố Thùy Vũ hỏi tên đầy đủ và chức vụ của người phụ trách, đoàn người hàn huyên đôi ba câu xong thì định rời đi, chợt nghe thấy cách đó không xa có tiếng thét to "Bắt trộm " Thỉnh thoảng ở khu khai quật có kẻ có mắt như mù định đục nước béo cò, tất cả sự chú ý của mọi người trong chốc lát tụ về một chỗ, bóng hình mảnh khảnh của Cố Thùy Vũ từ phía sau xông lên, phi nhanh về phía trước.
Cố Thùy Vũ tập trung tinh thần, nhíu mày nhìn.
Thương Tịnh đang chạy phía trước, cô nhanh chóng đuổi theo, thấy còn cách một đoạn, cô không chút nghĩ ngợi gỡ chiếc máy ảnh ở trên cổ xuống, nhắm thẳng người phía trước mà ném.
Rất nhanh, rất dứt khoát.
Vu Lỵ thiếu chút nữa thì hôn mê, đây là chiếc máy ảnh chị vất vả lắm mới xin được.
Cố Thùy Vũ vô cùng kinh ngạc, cười khẽ.
Tên trộm bị đập trúng, lảo đảo vài bước, sau đó trẹo chân, ngã nhào xuống đất.
Thương Tịnh bước hai ba bước tiến lên, dứt khoát, nhanh nhẹn tóm lấy tay tên trộm, không cho hắn một chút cơ hội nào để phản kháng.
"Không ngờ ở văn phòng này của các anh chị nhân tài cũng đông đúc tới vậy" Thị trưởng Chu tán thưởng, cười nói.
Trong lòng Vu Lỵ đang rỉ máu nhưng vẫn phải gượng cười đáp "Thương Tịnh là nữ binh ưu tú ở bộ truyền thông của chúng tôi, cô ấy vừa mới tham dự đợt huấn luyện kết hợp giữa hải, lục và không quân quốc tế trở về, Đại đội trưởng Chu muốn cô ấy nghỉ ngơi một thời gian nên đã điều cô ấy tới đây" "Thì ra là vậy, cô bé kia trông còn rất trẻ" "Cô ấy chưa tới 24 đâu ạ, cô ấy là sinh viên đại học được tuyển dụng đặc biệt vào quân đội, nhưng thân thủ của cô ấy rất khá, những đàn anh như chúng tôi cũng coi cô ấy như bảo bối vậy" Đúng là bệnh nghề nghiệp của bộ tuyên truyền, hễ có lợi cho sản xuất và xây dựng, thì liền khoe khoang "Khoa thể thao?" Cố Thùy Vũ đột nhiên mở miệng.
"Không phải, là khoa Xã hội, chuyên gì ý nhỉ..." Vu Lỵ chợt không nhớ ra nổi.
Thương Tịnh giao người cho tổ bảo vệ, rồi nhặt chiếc máy ảnh cơ lên, kiểm tra thấy ống kính tối đen.
Cô mang theo gương mặt sám hối, tới trước mặt Vu Lỵ, "Đội trưởng Vu, ống kính bị hỏng rồi" Cô biết.
Vu Lỵ thiếu chút nữa là khóc.
Cố Thùy Vũ buông một câu rất tự nhiên "Vậy là nó hỏng vì việc công rồi, tiền sửa chữa cứ báo cáo lên trên đi" Thương Tịnh cảm kích nhìn anh.
Cố Thùy Vũ cười với cô, vỗ vỗ vai cô, "Cô bé, tinh thần hăng hái lắm" Nếu đổi lại là một người khác, một nụ cười của anh, một cái vỗ vai của anh cũng có thể khiến cho người phụ nữ đã kết hôn lập tức nảy sinh loại cảm giác kích động muốn ly hôn, tiếc rằng dây ăng ten tiếp thu Thương Tịnh quá kém, "Cảm ơn thủ trưởng" Buổi tối một tháng sau, Cố Thùy Vũ ngồi ở vườn hoa trong căn nhà tại thành phố S nhận điện thoại của vợ, Chu Vân "Thùy Vũ, chủ nhật anh có rảnh không?" "Ừ, có chuyện gì, có thể phải tới văn phòng một


⬅ Trước Tiếp ➡