Chương 11
đến Hà Lộ, Trình Diệu Khôn quay đầu nhìn Đỗ Khải “Đúng rồi, đêm nay tôi tới tìm cậu thì nhìn thấy cô bé kia.” “Tiểu Muội?” “Cô bé tên Tiểu Muội à?” “Không phải, tên là Hà Lộ, Tiểu Muội là nhũ danh, trong nhà ai cũng kêu cô bé như vậy.” Bảo sao anh còn nghĩ tên cô kỳ quái như vậy.
“Này Không được ” Đỗ Khải bỗng nhiên kêu lên.
Trình Diệu Khôn nghi hoặc hỏi “Làm sao vậy?” Đỗ Khải bỗng nhiên ghé sát vào anh, nhỏ giọng nói “Anh, không phải anh thích Tiểu Muội đó chứ?” “…” “Tiểu Muội chỉ mới 17 tuổi vẫn đang học cấp 3, cơ thể nhỏ xíu, cái kia của anh mà cương lên không chừng to hơn cổ tay con bé, có khi bị anh làm chết đấy.” Trình Diệu Khôn nhíu mày, cũng nhỏ giọng nói “Nếu mày không phải là chủ của cái phòng này thì ông đây cũng muốn đánh mày vài cái.” Đỗ Khải chớp mắt “Chứ sao bỗng nhiên anh nhắc đến con bé làm gì?” Trình Diệu Khôn đem việc Hà Lộ bị côn đồ quấy rầy cho Đỗ Khải nghe.
Gia đình Đỗ Khải và gia đình Hà Lộ tuy là họ hàng xa, nhưng quan hệ cũng rất tốt.
Đỗ Khải luôn xem Hà Lộ như em gái mình, sao có thể nhịn được chuyện này.
“Mẹ nó Dám động tay động chân với em gái của Đỗ Khải đây, đám vô lại đó không muốn sống nữa à?
” Cậu kích động nói lớn, cả phòng im lặng quay sang nhìn cậụ Sau đó có người quay qua hỏi “Anh Khải, có chuyện gì vậy?” “Em gái tôi trên đường đi học về bị mấy tên côn đồ dở trò ” “Em gái nào?” Có người hỏi.
“Tiểu Muội nhà họ Hà ” “Mẹ kiếp ” Người nọ cũng bắt đầu lớn tiếng la lối “Ông đây phi nước miếng vào bọn chuyên đi động tay động chân với người khác ” Phi nước miếng… Trình Diệu Khôn biết Đỗ Khải cũng hơn một năm, tuy anh không nói giọng địa phương ở đây, nhưng vẫn có thể nghe hiểụ Người đó nói xong liền có người khác cũng đứng lên lớn giọng.
“Mày cút, Tiểu Muội đã được ông đây chấm từ lâu, đến lượt của mày chắc?” Những người khác liền cười to, Đỗ Khải đang giận cũng phì cười.
Cậu đứng dậy, kéo áo lên đến bụng “Mịa chúng mày Tiểu Muội nhà tao còn nhỏ, bọn lưu manh chúng mày tránh xa con bé ra ” Đỗ Khải nói xong, xung quanh toàn tiếng thổn thức.
Cô gái mà Đỗ Khải muốn giới thiệu với Trình Diệu Khôn cũng cười nói “Nhìn anh Khải kích động chưa kìa.
Có khi anh ấy mới là người muốn chiếm làm của riêng.” Đỗ Khải nghe vậy nhe răng cười lớn “Nghĩ gì thế, đó là em gái của anh, là thân thích, họ hàng của anh đó ” Trình Diệu Khôn ngước mắt lên nhìn nụ cười dâm đãng không ngậm lại được của Đỗ Khải, trong đầu nhớ lại khuôn mặt trắng nõn trong màn đêm của Hà Lộ.
Xem ra mọi người cũng không phải mù, một cô gái thanh thuần như Hà Lộ dễ dàng gợi lên dục vọng của đàn ông, ai cũng muốn thưởng thức.
Cũng như anh… Ở trên xe nhìn đã muốn cắn một ngụm… Đỗ Khải cười nói chuyện với mấy người xung quanh, sau đó ngồi xuống.
“Đúng rồi anh Khải, bọn lông bông kia nhìn ra sao?” “Cậu tính làm gì?” “Đương nhiên là tìm bọn chúng dạy cho một bài học.” “Ngồi trong tù chưa đủ lâu à?” “Chỉ giáo huấn chúng thôi, không có đánh nhau đâụ” Trình Diệu Khôn lắc đầu “Tao nhớ rõ, nhưng không biết tả chúng ra sao, mày tìm bằng cách nào?” Anh cũng không nói Đỗ Khải biết mấy tên nhóc đó 80% sẽ đi đến trường kiếm