⬅ Trước Tiếp ➡

nhỏ, nhưng chỗ nào cần lớn thì lớn vừa đúng ý.
Trong đầu anh không ngừng nghĩ đến bộ ngực của cô, ánh mắt Trình Diệu Khôn tối sầm, đứng im trước cổng.
Thật ra Hà Lộ nghe tiếng xe, nghĩ anh đã quay về nên xung phong đi đóng cửa.
Sau khi phàn nàn với mẹ Hà xong, cô quay về phòng mình, cả người cảm thấy không ổn, cứ nhớ đến chuyện hôm nay.
Từ chuyện giữa trưa gặp thoáng qua, đến lúc cô đưa anh đi xem phòng, rồi sự cố xấu hổ trên quầy, tới đêm anh xuất hiện giải cứu cô, những chuyện này cứ xoay vòng vòng trong đầu Hà Lộ.
Cô trằn trọc tới 11 giờ vẫn chưa ngủ được, hai tai vẫn luôn muốn nghe ngóng gì đó, chỉ cần bên ngoài gió thổi nhẹ một chút cô cũng ngồi dậy đi ra xem.
Có thể nói, sâu bên trong tâm Hà Lộ vẫn luôn đợi Trình Diệu Khôn xuất hiện.
Cho nên chỉ mới nghe tiếng xe, cô lập tức bò dậy xung phong đi đóng cửa, thật ra cũng muốn mượn cớ nói chuyện với anh mấy câu, cô cũng không biết chính mình bị làm sao.
Nhưng khi cô nhìn cảnh cổng được mở ra, đó đúng là Trình Diệu Khôn đang đứng ngoài sân, trái tim đập loạn xạ, muốn đi đến chỗ của anh, bắt gặp ánh mắt của người đối diện, cô liền khựng lại.
Bỗng nhiên lông tơ dựng thẳng lên, cả cơ thể như đang cảnh báo phát ra tín hiệu nguy hiểm.
Trình Diệu Khôn thấy cô đứng lại, như biết cô nghĩ gì, anh rũ mắt xuống đóng cửa xe rồi xách đồ vào sân.
Hà Lộ liếm liếm đôi môi khô của mình, vội vàng lên tiếng “Em tới khóa cửa.” Trình Diệu Khôn buông tay khỏi cổng rồi lùi ra hai bước.
“Còn chưa ngủ à?” Anh nhìn Hà Lộ đang bước tới hỏi.
Hà Lộ không biết có phải do mình tưởng tượng hay không mà cảm thấy giọng anh trầm thấp hơn mọi ngày, loại cảm xúc này như một sợi lông lướt nhẹ qua da cô.
Tay cô nổi da gà, cố để trấn tỉnh bản thân, tay nhỏ khóa cửa lại.
“À, đúng vậy, em đang làm bài tập.” Hà Lộ trả lời, cô kéo chốt cửa to bằng ngón tay, sau đó khóa đến lớp cửa thứ hai.
Trình Diệu Khôn nhìn đôi tay tinh tế của cô, bỗng nhiên nhớ đến lời nói của Đỗ Khải.
Đúng là… Nếu thứ kia của anh cương lên, có khi còn to hơn cổ tay cô, đem cô làm đến chết.
Lý trí níu giữ anh lại, không thể làm, cô sẽ chết mất, nhưng những ý nghĩ kia cứ liên tục nhảy ra.
Khóa cửa xong, Hà Lộ quay lại cười một cái, muốn tiếp tục trò chuyện với Trình Diệu Khôn, nhưng khi nhìn đến ánh mắt của anh, cô ngẩn người, lời chưa kịp nói đều bị bay sạch.
Cô vội vàng cúi đầu, ánh mắt dừng trên đống đồ trong tay anh.
“A… Anh, anh đi mua đồ à?” Trình Diệu Khôn nhìn đến thất thần, vài giây sau mới phản ứng lại lời nói của cô.
Đàn ông khi đang cương thì ai cũng giống nhau, đầu óc không chứa gì ngoài cơ thể của phụ nữ.
Anh nhăn mày lại, đưa tay lên bóp trán, cố nén trụ cảm xúc, hơi hơi gật đầụ “Ừ, ra ngoài đi dạo.” Không nói nhiều, Trình Diệu Khôn dứt lời liền xoay người nhanh chóng về phòng.
Hà Lộ thấy anh quay về, môi cô giật giật, hai giây sau mới nhớ mình muốn nói gì.
“A, đợi một chút.” Trình Diệu Khôn quay lại nhìn cô hỏi “Chuyện gì?” “Em kể với mẹ chuyện vừa xảy ra hôm nay.” Trình Diệu Khôn nhướng mày “Rồi sao?” “Mẹ em muốn mời anh ăn một bữa cơm vào ngày mai.” “Mời ăn cơm?” “Đúng vậy,


⬅ Trước Tiếp ➡