⬅ Trước Tiếp ➡

khống chế nổi mà có thể chơi chết cô, máu Trình Diệu Khôn nóng lên.
Anh đến trường Hà Lộ mất đúng mười phút sau khi cúp máy.
Bọn Diêm Hải đang đang đứng đối diện cổng trường thấy anh cũng không cười nói nữa, nhìn chằm chằm vào xe của Trình Diệu Khôn.
“Anh Hải, hình như là tên hôm qua.” Đầu ổ gà nói.
“Tao không mù.” Diêm Hải nhìn chằm chằm lên xe, gằn giọng nói.
Nghe ra được Diêm Hải đang không vui, đầu ổ gà cũng cứng họng, mấy người còn lại cũng không dám nói gì.
Trình Diệu Khôn tự nhiên nhìn đến bọn họ, cau mày lại.
Mấy tên nhãi ranh nay anh vốn không để trong mắt, nhưng trong lòng có chút không thoải mái, cảm giác như phải cảm ơn chúng nên Hà Lộ mới gọi cho anh.
Cảm xúc không thể khống chế được… Trình Diệu Khôn mở cửa xuống xe, thấy Hà Lộ ra đến cổng trường, chậm chạp chạy đến chỗ anh.
Trình Diệu Khôn cong môi, mở ghế phó lái ra, Hà Lộ cũng vừa đến nơi.
Cô nhanh chóng lên xe, quay đầu nhìn Trình Diệu Khôn nói “Cảm ơn.” Trình Diệu Khôn hơi đá môi dưới “Không cần cảm ơn sớm như vậy.” ???
Hà Lộ khựng lại, định hỏi anh có ý gì, Trình Diệu Khôn đã ‘rầm’ đóng cửa xe.
Cô im lặng, nhíu mày nhìn Trình Diệu Khôn đang đi qua ghế lái, trong lòng hơi bất an.
Trên người anh như đang toát ra một áp lực vô hình… Tuy trước đây cô vẫn có hơi sợ anh, thậm chí còn nghĩ anh là một người nguy hiểm, nhưng không thể phủ nhận, con người anh luôn thật bình yên, tùy ý, giống như không để ý những gì xung quanh.
Mà bây giờ… Cô cảm nhận được sự áp bách mạnh mẽ từ anh.
Trình Diệu Khôn sau khi lên xe cũng không vội vã đi ngay, mà hỏi “Muốn đi về, hay muốn đi đến chỗ anh trai chơi không?” “Anh Đỗ Khải?” “Ừ.” “À…” Hà Lộ mím môi, “Đi về, mẹ em sẽ lo lắng.” “Mẹ em không cho em chơi với Đỗ Khải sao?” “Không có ” Hà Lộ vội vàng lắc đầu, “Em chưa xin phép mẹ, nếu về trễ mẹ sẽ lo lắng.” “Vậy gọi xin phép là được.” Hà Lộ lắc đầu “Không được, muộn rồi.” Trình Diệu Khôn không nói gì nữa, anh lấy một điếu thuốc ra, châm lửa hút, sau đó kéo cửa kính xuống.
Khuỷu tay anh gác trên cửa sổ xe, nghiêng đầu nhìn mấy tên lưu manh kia, phun ra một ngụm khói, là cảnh cáo.
Diêm Hải cũng nheo mắt nhìn, mặt ngước lên khiêu khích.
Hà Lộ xem không hiểu, cô chỉ muốn đi về, nghi hoặc hỏi “Sao chưa đi ạ?” “Đi thôi.” Anh không nhìn nữa, khởi động xe rồi phóng đi.
Xe đi mất hút, mấy người xung quanh Diêm Hải thấp giọng chửi thề.
“Mẹ kiếp ” Trình Diệu Khôn cảnh cáo quá rõ ràng, không chỉ có Diêm Hải cảm nhận được, mà mấy người khác cũng thế.
“Anh Hải, để họ đi như vậy sao?” Diêm Hải nhíu mày, cúi đầu lấy ra hộp thuốc, ngón cái bật bật quẹt lửa.
“Mày thấy sao?
Giọng nói lười biếng, còn có chút hung ác, bọn họ cũng không dám nói gì nữa.
Diêm Hải mở bao thuốc, cúi đầu cắn một điếu thuốc rút ra.
Đầu ổ gà nhanh chóng lấy ra bật lửa thắp lên.
Đầu thuốc bắt lửa nhanh chóng nhả khói, hắn mới mở miệng “Tên đó chắc chắn không tầm thường, một đấm của anh ta cũng khiến bọn mày chịu không nổi.” Xung quanh đều xấu hổ im lặng, chỉ có thể quay sang nhìn nhaụ Diêm Hải liếc nhìn họ, cất bao thuốc về túi quần, hắn lấy điện thoại ra gọi.
Bên kia nhanh chóng bắt máy, giọng nói kệch cỡm.
“Anh Dương, là


⬅ Trước Tiếp ➡