⬅ Trước Tiếp ➡
Kỳ thật cũng không có nghĩ tới, anh sẽ đồng ý giúp cô làm loại chuyện này.
Chân có tắm sạch đến đâu… cũng là chân!
Cô lén liếc mắt nhìn anh, mặt tràn đầy cảm giác cấm dục, không tiếp xúc chắc chắn sẽ không biết anh hiện tại đã thành sói, nhưng là cô không biết đàn ông đều là như vậy. Dễ dàng bộc phát thú tính?
Đường Dục hơi vặn eo, lại lần nữa nắm chặt cái chân nhỏ của cô, trắng trẻo non nớt, đặc biệt mềm mại.
Bùi Thất Thất cảm giác được cái bong bóng nước kia có chút đau, biết anh sắp nặn ra giúp cô. Cô sợ, cánh tay nhỏ của cô lại ôm chặt hơn, gương mặt nhỏ cũng chôn ở trong cổ anh.
Ngửi được mùi hương nam tính của anh làm cô yên tâm không ít, nhưng tim lại có chút loạn nhịp.
Cô muốn tránh ra, trên chân lại đau, vội vàng lại ôm chặt hơn.
Đối với Đường Dục mà nói, là một đại nam nhân, cô lại ôm chặt anh như vậy, hầu như cả người cô điều dính lên anh.
Trong lòng anh có chút phiền não, tay anh dùng lực cũng mạnh hơn, Bùi Thất Thất đau đến kêu lên một tiếng, sau đó liền vô cùng phạm thượng cắn vào vai anh.
Cơ thể Đường Dục cứng đờ, động tác trên tay vẫn không có dừng lại, tiếp theo đâm thủng bong bóng ở chân cô.
Răng nhỏ của Bùi Thất Thất cũng không có bỏ qua cho anh.
Anh rút tay về, bàn tay lớn thuận theo đường cong mà nâng lên gương mặt nhỏ của cô, Bùi Thất Thất thở gấp, con mắt không dám nhìn anh.
Cô có thể cảm giác được ánh mắt anh mình cô có bao nhiêu sắc bén, cơ thể hơi run rẩy, yếu đuối nói không nên lời.
Rất lâu, cô ngước mắt lên, còn chưa có phản ứng kịp, môi nhỏ đã bị anh hôn lên.
Tóc cô tán loạn trên vai anh, tay nhỏ vẫn vuốt ve cổ của anh, Đường Dục hôn hết sức thuần thục, một tay giữ lấy đầu nhỏ của cô.
Thân thể cô run rẩy, không còn biết làm thế nào.
Cơ thể nhỏ ấm áp, kèm theo mùi sữa tắm thơm thơm.
Đường Dục cuối cùng rời khỏi cái miệng nhỏ của cô, Bùi Thất Thất vô lực ngã trên vai anh, miệng nhỏ thở ra hơi thở đều là thơm ngọt, ngón tay của anh nắm chặt mặt nhỏ của cô, cô có chút không được tự nhiên lại tránh đi.
Cái miệng nhỏ đẹp như cánh hoa hồng đang dụ dỗ người, ngón tay của Đường Dục nhẹ nhàng vỗ về, ánh mắt có chút sâu, Bùi Thất Thất không chịu nổi như vậy, cả thân thể cũng giống như cành liễu trong gió, vừa bẻ thôi đã gãy.
Cuối cùng, anh sờ đã đủ, buông cô ra, cười nhẹ một hồi, sau đó bế cô qua một bên, tự mình đứng dậy đi ra ngoài, một lúc sau cầm một hòm thuốc gia đình đi vào.
Nói với Bùi Thất Thất một tiếng: "Tự mình làm đi!"
Cô lại sợ anh lại ôm cô vào trong người, Đường Dục cười nhạt, chỉ để đồ đó cho cô tự mình xử lý.
Cái nhìn khiếm nhã (1) Bùi Thất Thất tìm băng gạc, cẩn thận quấn lại miệng vết thương.
Nếu như là trước đây, vết thương nhỏ như vậy cô sẽ không xử lý, có điều bây giờ anh là kim chủ của cô, anh có quyền yêu cầu cô phải duy trì bề ngoài hoàn mỹ.
Đường Dục sau một lúc lại đi ra ngoài, lúc anh quay trở lại, người đã nồng nặc mùi thuốc lá.
Bùi Thất Thất giương mắt nhìn anh, anh trực tiếp đi vào phòng thay quần áo, sau khi thay xong bộ đồ liền đi ra ngoài.
Bùi Thất Thất là có chút bất ngờ, ngơ ngác mà nhìn bóng lưng của anh.
Lúc Đường Dục đang đi ra, lại quay đầu nhìn cái chân được bọc lại như cái bánh chưng của cô.
Cái vật nhỏ kia đang ngồi đó, vô cùng yếu đuối, dáng vẻ cũng cực kỳ ngoan ngoãn.
"Ngủ sớm đi!" Giọng nói của anh có chút khàn khàn, sau đó không chờ cô lên tiếng liền rời đi.
Bùi Thất Thất ngồi yên không dám nhúc nhích, phải một lát sau cô mới nghe bên ngoài truyền tới âm thanh đóng của, là anh đã rời đi.
Cô lại nhìn chân mình một chút, chợt nhớ tới cái hôn kia của anh.
Lúc đó chắc là anh... muốn chứ?
Nghĩ đến ở đây, mặt cô nóng tới nỗi không thể nóng hơn, qua được một hồi có chút không chịu nổi, vẫn nhón chân đi tới phòng tắm rửa mặt.
Đối diện người trong gương, cô gần như không nhận ra chính mình.
Người trong gương, một khuôn mặt đỏ như gấc, trong con mắt còn đọng nước, còn có môi hồng, như là bị cắn qua, khép hờ, mê hoặc không nói nên lời.
Bùi Thất Thất hoảng hốt ý loạn, không dám nhìn nữa, dùng nước lạnh rửa mặt mình, phải một lát sau cuối cùng mới tỉnh táo lại.
Trong lòng của cô, sinh ra sự sợ sệt thâm trầm, bản thân cô cũng không biết loại sợ sệt này là vì cái gì.
Trở lại phòng, hơn nửa ngày không ngủ được, cô đi tới phòng thay quần áo, nhìn lại đồ vật của mình một lần, cuối cùng vuốt ve cái hộp âm nhạc thủy tinh kia rồi đi ngủ.
Nghe âm thanh tiếng nhạc lanh lảnh, lòng của cô cũng từ từ bình yên.
Sáng sớm Đường Dục thức dậy, vốn định là sẽ không trở về lại đây, nhưng lúc xe ngang qua, anh giống như ma xui quỷ khiến lại đi vào, đi tắm rồi thay đồ, đã là sáu giờ rưỡi.
Trên giường Bùi Thất Thất vẫn còn chưa có dấu hiệu tỉnh dậy, anh đứng bên giường nhìn.
Cái hộp nhạc kia mở, phát ra âm nhạc lanh lảnh, anh nghe ra là một bài hát rất thiếu nữ.
Trí Ái Lệ Ti.
⬅ Trước Tiếp ➡