⬅ Trước Tiếp ➡
Bùi Thất Thất cùng đến với Trần Tâm Khiết, vào lúc này cũng không biết Trần Tâm Khiết đi đâu, một mình cô đứng trước cửa khách sạn, nhìn có chút nhỏ bé đáng thương.
Đường Dục mở cửa rồi lên xe, bảo tài xế lái xe đến trước mặt cô, hạ cửa kiếng xe xuống: “Lên xe!"
Bùi Thất Thất nhìn anh, không nói ra ý cự tuyệt mà nghe lời mở cửa đi lên xe.
Đây là lần đầu tiên cô và anh cùng nhau ngồi ở phía sau xe, sau khi ngồi vào mới cảm giác được hai người sống chung, chỗ ngồi sau xe có chút đặc biệt nhỏ hẹp, anh lại uống chút rượu, cảm giác say mơ hồ thấm vào toàn bộ buồng xe, khiến không khí có chút bức bách.
Bùi Thất Thất ngoan ngoãn ngồi, bàn tay nhỏ bé đặt ngang ở trên đầu gối.
Đầu tiên Đường Dục nhắm mắt tịnh dưỡng một chút, một lát sau đại khái là cảm thấy có chút nóng, đưa tay nới lỏng cà vạt, cũng trầm giọng ra lệnh cho cô: “Cởi nút áo ra cho tôi."
Bùi Thất Thất sững sốt một chút, không hiểu anh muốn cởi nút áo âu phục hay là áo sơ mi?
Nhưng dưới tình huống anh không có nói rõ, cô thà là cởi âu phục.
Bàn tay nhỏ bé đưa qua, cẩn thận cởi áo khoác của anh ra, mở rộng sang hai bên.
Đường Dục mở mắt ra, bỗng dưng bàn tay đặt ở trên ót của cô, giọng nói có chút khàn: "Có phải sợ tôi làm gì em ở trên xe hay không?"
Bùi Thất Thất không dám làm một cử động nhỏ nào, gương mặt gần như chôn giữa eo của anh, cô lắc đầu một cái, sau đó lại thật nhanh gật đầu...
Đường Dục cười, nhẹ nhàng vỗ cô một cái: “Cho dù tôi muốn làm cái gì, cũng phải kiêng nể phía trước."
Bùi Thất Thất đỏ mặt, may mà ánh sáng trong xe tối tăm nên anh không thấy được.
Cô ngồi thẳng, không dám nói gì với anh, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng quay ra ngoài cửa xe, nhìn đô thị phồn hoa...
Những thứ ánh đèn kia vụt một cái đã lướt qua, nhìn hoa cả mắt, nhưng hồi lâu sau đó, lại cảm thấy có một loại tĩnh lặng không nói ra được.
Mắt cô, lặng lẽ dâng lên hơi nước...
Thật ra thì cô giống như là những ánh đèn này vậy, xinh đẹp, nhưng cũng chỉ là búng một cái rồi biến mất...
Một tháng bàn tay bế cô lên, đặt ở trong ngực của anh.
Bùi Thất Thất hơi cứng đờ, mặt của anh chôn ở trong cổ nhỏ của cô, giọng nói rất nhẹ: “Không được cử động, tôi muốn ngủ một lúc..."
Anh nói như vậy, thì cô thật sự không dám động, một hồi, cổ cô đã cứng đến mức không thể nhúc nhích.
Đường Dục cũng không có ngủ, chỉ là tịnh dưỡng, mở mắt nhìn thấy cô như vậy, vừa tức giận vừa buồn cười: “Ngốc nghếch!"
Cô rũ mắt xuống: "Là anh bảo tôi không được cử động."
Đường Dục thật thấp giọng cười một cái, khàn giọng ra lệnh: “Vậy bây giờ em hôn tôi đi!"
Bùi Thất Thất ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh, ánh mắt ướt át, anh không chịu nổi ánh mắt như vậy, vừa cúi đầu, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô.
Rất dịu dàng hôn cô...
Hung hăng bắt nạt cô (1) Trong miệng anh có một mùi rượu mát nhạt nhạt, rất thơm, rất tinh khiết, Bùi Thất Thất cảm thấy đầu của mình rất choáng váng.
Từ từ, cô quấn cánh tay nhỏ bé của mình trên cổ của anh...
Đường Dục khó khăn buông cô ra, chỉ ôm cô vào trong lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi Thất Thất chôn ở trong ngực anh, nghe được tiếng thình thịch kịch liệt.
Anh giống như là không thể nào nhẫn nại vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi Thất Thất đã thay đổi, hô hấp cũng khó khăn.
Bùi Thất Thất đung đưa đầu nhỏ tỏ ý phản kháng, nhưng anh vẫn đè cô lại...
Cô không có cách nào, đành phải cắn anh, chỉ cách một lớp áo sơ mi mỏng.
Lần này càng loạn hơn, tóc của Bùi Thất Thất bị dùng sức níu lại, cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều bị ép ngước lên, không thể không nhìn anh, trong mắt hiện lên hơi nước mờ mịt.
Đường Dục vừa giữ eo nhỏ của cô, lại vừa cúi đầu hôn lên cô.
Trong buồng xe, tràn ngập mùi hương thuần túy của rượu, còn có hơi thở động tình.
Tài xế đáng thương ngồi ở trước mặt cũng không dám cử động chút nào, rất sợ làm hỏng chuyện tốt của Đường tiên sinh.
Cuối cùng Đường Dục vẫn còn sót lại một chút tỉnh táo, cho dù là còn muốn, cũng phải đợi sau khi về đến nhà.
Ôm cô ngang ngực, vừa hôn cô vừa đá lên cửa phòng ngủ, anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, khàn giọng mở miệng: “Tôi đợi không kịp."
Bùi Thất Thất yếu ớt dựa lên cánh cửa, ánh mắt giống như được phủ lên một tầng ánh trăng sáng.
Xong chuyện, Đường Dục gục mặt trong cổ của cô thở dốc, cho tới bây giờ anh cũng chưa từng phóng túng mạnh mẽ như vậy, chờ nhịp thở bình thường trở lại, cúi đầu nhìn người trong ngực, mái tóc dài xốc xếch tản ra, toàn bộ thân thể bé nhỏ run rẩy, nhìn thế nào cũng đều là anh bắt nạt cô.
"Thất Thất..." Giọng nói của anh hơi khàn gọi tên cô.
Bùi Thất Thất cắn môi, vẫn còn như đi vào cõi thần tiên ngoài ngàn dặm. Trên lông mi thật dài dính hai giọt nước mắt, làm cho người ta thương xót.
Bây giờ cô có chút lạnh, bàn tay nhỏ bé vô ý thức ôm lấy cổ của anh, chôn mình vào trong ngực của anh trong.
"Đường Dục, lạnh!" Cô vùi gương mặt của mình vào nơi cổ của anh, nhẹ nhàng nói.
Đường Dục khó khăn thở ra một hơi, lúc này mới phát hiện tất cả những giọt mồ hôi nóng đều lạnh đi rồi rơi xuống, anh đưa tay ôm cô đi vào phòng tắm.
⬅ Trước Tiếp ➡