Cô ngẩn ngơ, bởi vì đây là lần đầu tiên Đường Dục gọi cô như vậy.
Bùi Thất Thất xoay đầu lại, nhìn anh.
Đường Dục khẽ mỉm cười: “Hôm nay có lẽ tôi sẽ về nhà lúc bảy giờ, nhớ nấu cơm."
Chuyện lần trước cô gặp biến thái ở vùng lân cận Hạ Thành anh không có quên, cũng đoán ra cô phải đi thay quần áo mà gặp phải, dĩ nhiên tên biến thái đó đã bị Mạnh Thanh Thành tìm người mạnh mẽ trừng trị, chỉ là những việc này, anh không cần thiết nói với cô.
Hung hăng bắt nạt cô (3) Hiện tại anh đang nói cho cô biết thời gian mình về nhà, là để cho cô có đầy đủ thời gian trở về thay quần áo, đây coi như là sự quan tâm nhỏ của anh.
Qua một lúc lâu Bùi Thất Thất mới tỉnh hồn, một hồi sau mới ừ một tiếng...
Anh cười một tiếng, vẫy tay tỏ ý bảo cô đi qua.
Bùi Thất Thất từ từ đi tới, trong tay còn xách bữa ăn sáng chưa ăn hết.
Đường Dục nhận lấy cái túi trong tay cô, sau đó kéo đầu nhỏ của cô xuống, ở cắn môi của cô một cái: “Về nhà sớm."
Mắt của Bùi Thất Thất có chút nóng...
Cô đã không có nhà, nhưng bây giờ cô lại nghe từ một người đàn ông mua cô nói, về nhà sớm.
Đó là nhà của bọn họ sao?
Cô không biết, cô chỉ biết là, bọn họ sẽ không ở chung một chỗ mãi mãi.
Rũ mắt xuống, ừ một tiếng, nhìn anh lái xe đi, lúc thu hồi ánh mắt, liền thấy Trần Tâm Khiết đứng ở phía đối diện, trong tay đang cầm điện thoại di động...
Cách xa một chút, Bùi Thất Thất không thấy rõ vẻ mặt của cô ấy.
"Thất Thất! Nơi này nơi này!" Trần Tâm Khiết chạy tới, giọng nói lộ ra một vẻ hưng phấn.
Không đợi dừng lại, liền cho Bùi Thất Thất một quyền: “Tiểu Dạng, mới vừa rồi chiếc Bugatti là... của Đường Dục?"
Bùi Thất Thất không muốn nói về chuyện này, cô suy nghĩ, sau này vẫn không thể ngồi xe của anh, vì thế không muốn khoa trương.
Hai người cùng nhau đi vào trong trường, Bùi Thất Thất không nói lời nào, Trần Tâm Khiết đi ở phía trước, xoay người lại, một bên thần bí cười hề hề hỏi: "Có phải hay không vậy?"
Bùi Thất Thất vẫn không nói gì, chỉ lắc đầu một cái.
"Tớ biết, phải!" Thân thể của Trần Tâm Khiết xoay như chong chóng, sóng đôi đi cùng cô, sau đó đếm đầu ngón tay: “Vậy cậu vẫn còn đi làm ở Thánh Viễn, Đường Dục biết không?"
Bùi Thất Thất nhìn cô ấy, một lúc lâu mới nhẹ giọng nói: "Hẳn là không biết, Tâm Khiết, cậu ngàn vạn lần chớ nói ra ngoài."
"Yên tâm, tớ và cậu là quan hệ như thế nào chứ!" Trong mắt của Trần Tâm Khiết lộ sự cẩn thận: “Oa, vậy cậu và anh ấy... Từng có khoảng cách tiếp xúc âm sao?"
Khoảng cách tiếp xúc âm?
Sau khi Bùi Thất Thất suy nghĩ rõ ràng thì mặt có chút đỏ, qua một lúc lâu mới hừ nhẹ: “Nói bậy bạ!"
Trần Tâm Khiết đang muốn nói gì đó, Bùi Thất Thất liền thấy Bùi Hoan ở đối diện.
Mặt của Bùi Hoan lạnh nhạt, liếc nhìn bọn họ, cười nhạt: “Chẳng qua là được bao nuôi mà thôi, Bùi Thất Thất, cô thật không biết xấu hổ!"
Con ngươi của Bùi Thất Thất cứng đờ, cô đứng lại, nhìn Bùi Hoan.
Cô không biết tại sao lại có người vô liêm sỉ vậy!
Chu Mỹ Lâm và Bùi Hoan hiện đang hưởng thụ giàu sang nhờ bán cô cho Đường Dục, nhưng lại dùng một dáng vẻ cao cao tại thượng tư thái làm nhục cô.
Có lúc, cô sẽ hoài nghi bộ não của bọn họ không bình thường.
Trên mặt của Bùi Thất Thất tỏ ý lạnh lùng: “Bùi Hoan, tôi cũng có thể hoàn toàn không biết xấu hổ, có cần tôi nói với Lâm Cẩm Vinh những việc cô và mẹ cô đã từng làm hay không?"
Trong mắt Bùi Hoan bắn ra tia thù hận...
Vốn là cô đang được thời đắc ý, nhưng tiệc đính hôn vào thứ bảy lại bị Bùi Thất Thất cướp mất ngọn gió, cô chính xác là cô dâu nhưng lại thành nền.
Đặc biệt là đêm hôm đó, cô muốn một mình sống chung với Lâm Cẩm Vinh, cô muốn có con của anh. Cô phải trói buộc Cẩm Vinh, tất cả những thứ này, không cho phép có thay đổi.
Cô không kịp đợi đến tốt nghiệp, ánh mắt Cẩm Vinh nhìn Bùi Thất Thất khiến cô có chút kinh hãi...
Nhưng Lâm Cẩm Vinh cự tuyệt cô, cho dù anh uống rượu nhưng vẫn không có hứng thú với cô.
Cô hôn anh rất lâu, nhưng anh lại dùng giọng lạnh tanh nói: “Bùi Hoan, không có thuốc, tôi đối với cô như đá không đứng lên nổi."
Bùi Hoan sợ hết hồn, cô cho là anh ngủ, nhưng lại không phải.
Cô cho là anh không biết chuyện cô hạ thuốc với anh, nhưng mà cái gì anh cũng biết.
Hung hăng bắt nạt cô (4) Trong nháy mắt, Bùi Hoan gần như là tan vỡ, run rẩy hỏi anh tại sao đã biết còn muốn chịu trách nhiệm.
Cả đời này Bùi Hoan đến chết cũng sẽ nhớ, Cẩm Vinh ngồi ở mép giường, dùng một loại ánh mắt vô cùng lạnh nhạt nhìn cô, cực kỳ khổ sở mà nở nụ cười: “Bùi Hoan, bởi vì tôi đã từng ngủ với cô, cô ấy sẽ không muốn tôi nữa..."
Cho nên, ở chung một chỗ với ai, kết hôn với ai đều cũng không sao cả.