Hơn nữa bây giờ, Đường Dục cũng không xem cô như phụ nữ mua được, ngoại trừ nhu cầu của thân thể thì có có một ít khác, ví dụ như nói cô làm gà rụt cổ, hay nói cô rất ngốc…
Ánh mắt cô hơi ngốc nghếch, anh lại cúi đầu hôn miệng nhỏ của cô một chút, giọng nói gần như khàn khàn: “Chuẩn bị tốt chưa?”
Chuẩn bị? Chuẩn bị cái gì?
Bùi Thất Thất ngẩn ngơ, sau đó anh ôm nửa bả vai nhỏ của cô tới chỗ xe mình.
“Đường tiên sinh, xin hỏi mối quan hệ giữa ngài và cô Bùi Thất Thất là gì?”
Đường Dục làm phụ huynh (4).
Edit: Đế Chế Nhân Sư.
Đường Dục giương mắt: “Quan hệ nam nữ.”
Câu trả lời này có chút mơ hồ…
Nhưng các phóng viên không dễ bị đuổi đi như vậy, điên cuồng chụp ảnh, khiến lên xe cũng thành một loại khó khăn, Đường Dục và Bùi Thất Thất bị chặn ở đằng kia……
“Đường tiên sinh, ngài và cô Bùi Thất Thất sẽ kết hôn trước khi cô ấy tốt nghiệp sao?”
“Đường tiên sinh, nếu cô Bùi Thất Thất mang thai thì làm sao bây giờ?”
……
Tất cả vấn đề đều vây quanh bụng của Bùi Thất Thất, ánh mắt của Đường Dục nhìn quét một vòng, sau đó thì nói một cách hết sức bình thản: “Quan hệ giữa tôi và Thất Thất rất đơn thuần, tôi sẽ không động vào cô ấy trước khi cô ấy tốt nghiệp.”
Đến hôm nay Bùi Thất Thất cũng đã tiếp đủ các kinh hãi và biến cố, nhưng cạn lời nhất chính là lúc này…
Anh nói trước khi tốt nghiệp sẽ không chạm vào cô, còn người đàn ông ôm cô rồi cùng diễn các loại tư thế mấy ngày này là ai?
Nhưng Đường Dục tạo ra cảm giác một thân cấm dục, nói ra lại làm người ta rất tin phục, ngay cả Bùi Thất Thất cũng tự mình hoài nghi mình… một mình, mình và anh chưa có lần đầu tiên!
Lúc này, Hiệu trưởng cuối cùng cũng phái bảo vệ đến đây, che chở Đường Dục và Bùi Thất Thất lên xe.
Xe đi càng lúc càng xa.
Mà ở trong trường, Bùi Hoan đứng trước mặt Lâm Cẩm Vinh rồi nhẹ giọng hỏi: “Là anh gọi phóng viên phải không?”
Tâm tư của anh ta, cô ta hiểu quá rõ, anh ta làm vậy vì Bùi Thất Thất, đang ép Đường Dục thừa nhận thân phận của Bùi Thất Thất.
Lâm Cẩm Vinh thu mắt lại, lẳng lặng nhìn Bùi Hoan: “Tại sao chúng ta lại ngủ chung, cô cũng biết, không phải sao?”
Nói rồi anh ta xoay người rời đi.
Ánh mặt trời xuyên thấu qua bóng dáng của anh ta, làm cả người anh đều đắm chìm trong ánh mặt trời, nhưng Bùi Hoan lại cảm thấy cả người anh đều âm u…
“Cẩm Vinh!” Bùi Hoan nhẹ nhàng gọi anh ta, Lâm Cẩm Vinh không dừng lại, vẫn đi về phía trước.
… Bùi Thất Thất được Đường Dục đưa tới một nhà hàng phục vụ cơm gia đình, nhà hàng không lớn, nhưng được ở chỗ tinh xảo.
“Anh không vội về công ty sao?” Bùi Thất Thất nhỏ giọng hỏi.
Đường Dục cũng có chút đói bụng, thư thái nhưng mà nhanh chóng ăn cơm, nghe thấy cô nói chuyện thì giương mắt nhìn: “Giữa trưa cần có nghỉ trưa.”
Cô ừ một tiếng rồi cúi đầu ăn cơm.
Trong chốc lát lại ngước mắt nhìn: “Tôi… người khác hỏi, tôi giải thích như nào bây giờ…”
“Không cần giải thích!” Đường Dục cười một chút, vươn tay xoa xoa tóc cô.
Anh ở cùng với ai cũng không cần thông báo trước cho bất kỳ ai, hôm nay chỉ là vì Bùi Thất Thất vô cớ chịu công kích thôi.
Bùi Thất Thất lại cúi đầu, ăn cơm cho xong… Anh nhìn chén nhỏ của cô không thừa một hạt cơm, lại cười.
Khi đưa Bùi Thất Thất đến trường, ở cổng trường đang có rất nhiều học sinh vây xem, hôm nay có hai việc lớn xảy ra trên người Bùi Thất Thất một là người “bao nuôi” Bùi Thất Thất xuất hiện, cực kỳ đẹp trai.
Nếu người bao nuôi đều đẹp trai như vậy mà có tiền như vậy, mời đến phải có một tá cô.
Thứ hai là Bùi Thất Thất đánh Bùi Hoan… Hoa hậu giảng đường quyết đấu với người tiền nhiệm, mà với thể lực của hoa hậu giảng đường khi bộc phát thì thắng tuyệt đối.
Bùi Thất Thất xuống xe, cong lưng chào tạm biệt với Đường Dục, anh lại gọi cô: “Thất Thất.”
Cô khom lưng nhìn anh, Đường Dục nghiêng người lại, hôn một cái trên môi cô, giọng nói trầm thấp: “Buổi chiều về sớm một chút nhé.”
Trên mặt cô giống như có chút lửa đốt, nhìn anh gật đầu.
Đường Dục cười cười, khởi động xe…
Trong đám người, Trần Tâm Khiết đứng ở chỗ đó vẫy tay với Bùi Thất Thất: “Thất Thất.”
Bùi Thất Thất đi qua đó, cười nhạt một chút: “Mọi việc đều đã được giải quyết…”
“Thật tốt quá, vừa rồi tớ nhìn thấy dáng vẻ của Bùi Hoan, thật là hả giận.” Trần Tâm Khiết vỗ tay.
***