Cô bước tới từng bước một, đưa tờ chi phiếu kia đến trước mặt Chu Mỹ Lâm, lạnh lùng mở miệng: “Sau này, chúng ta không ai thiếu nợ ai!”
Chu Mỹ Lâm còn có chút ngơ ngẩn, nhưng khi bà ta cúi đầu nhìn tờ chi phiếu, thấy con số ghi trên đó……
Bà ta vẫn luôn muốn bán Bùi Thất Thất với một cái giá tốt, bây giờ được như nguyện, lại nhìn đôi mắt của Bùi Thất Thất, bà ta không khỏi rùng mình một cái.
Nhưng tiền là thứ tốt, mà Bùi thị cũng xác thật là cần tiền……
Bà ta siết chặt chi phiếu, giọng nói lạnh băng cũng hư trương thanh thế: “Bùi Thất Thất, về sau chuyện của cô tôi sẽ không quản nữa! Còn Bùi Minh Hòa, tôi nghĩ chúng ta đều biết phải nói thế nào!”
Bùi Thất Thất sao có thể sẽ không hiểu? Khóe miệng cô đầy vẻ trào phúng.
Chu Mỹ Lâm còn đưa túi xách cho Bùi Thất Thất: “Đồ vật của cô, tôi sẽ đóng gói, còn có muốn hay không, tùy cô!”
“Tôi sẽ trở về lấy!” Điều này ra ngoài dự kiến của cô, Bùi Thất Thất mở miệng.
Chu Mỹ Lâm nhìn cô nửa ngày, cuối cùng mới bước nhanh rời đi…… Tóm lại Đường Dục là người bà ta không thể trêu chọc, mà anh đưa cho một trăm triệu, so với ba triệu mà Chung tiên sinh nguyện ý đưa, đã nhiều không chỉ vài lần!
Bùi Thất Thất đứng ở nơi đó, cho đến khi chân đau vô cùng, lúc này cô mới quay đầu.
Đường Dục dựa ở cạnh cửa, vẫn là dáng vẻ cao quý vô song.
Cô cũng không cảm kích anh. Một người đàn ông đối xử hào phóng với một người phụ nữ như vậy, nhất định chỉ có thể là muốn một thứ.
Thân thể trẻ tuổi của cô cũng không thể nói là đáng giá như vậy trong mắt anh, rốt cuộc, với điều kiện của anh, có rất nhiều phụ nữ xinh đẹp khác muốn bò lên giường.
Lần thứ hai cô trở lại phòng, Mạnh Thanh Thành dùng ngữ khi giải quyết các việc công: “Bùi tiểu thư, ở đây có một bản hiệp ước, yêu cầu cô ký tên!”
Tuy rằng việc công xử theo phép công, nhưng như vậy đối với một cô gái trẻ tuổi mà nói vẫn là hơi tàn nhẫn.
Nhưng ở phương diện này, Đường Dục giống như cũng không đau lòng.
Trong thời gian ngắn, luật sư đã viết ra một bản hợp đồng, nói trắng ra, chính là hợp đồng bao dưỡng.
Một trăm triệu mua cả mạng sống của cô, trừ phi Đường Dục chán ghét……
Bùi Thất Thất chỉ xem qua một chút, không do dự ký tên mình xuống.
Mạnh Thanh Thành cảm thấy có chút đáng tiếc……
Nhưng đối với Bùi Thất Thất mà nói điều đó có quan hệ gì đâu. Từ khi cô sinh ra tới giờ, cô chưa từng có được cuộc sống của chính mình.
Luật sư nhận lấy hợp đồng, cáo từ. Mạnh Thanh Thành cũng không có lý do lưu lại, nói hai câu liền rời đi.
Đường Dục lạnh nhạt mở miệng: “Buổi sáng ngày mai cậu tới đây đưa cô ấy tới chung cư Hạ Thành!”
Anh là tổng giám đốc của Thánh Viễn? (5) Mạnh Thanh Thành cảm thấy hơi ngoài dự đoán, nơi đó đối với Đường Dục mà nói cũng không phải không có ý nghĩa.
Anh không nhiều lời, chỉ gật đầu liền mở cửa rời đi.
Sau khi đóng cửa lại, Mạnh Thanh Thành nhìn luật sư Lý, cười cười: “Chuyện này, mong luật sư Lý bảo mật, không thể để cho chỗ đó biết được…… Đặc biệt là lão gia, ông cũng biết mà!”
Luật sư Lý và nhà họ Đường có quan hệ mật thiết, ông còn nhìn Đường Dục lớn lên……
“Tôi tự nhiên sẽ không nói ra!” Luật sư Lý cũng cười cười đi theo. Ông thật sự không nhìn ra, Đường Dục sẽ mua phụ nữ.
Sau khi bọn họ rời đi, Bùi Thất Thất liền cảm thấy có chút khẩn trương.
Đường Dục liếc mắt nhìn cô một cái. Anh dường như đọc ra được tâm trạng của cô: “Nếu không có vấn đề gì, em đi ngủ trước đi. Tôi còn có một cuộc họp video với bên Mỹ!”
Cô ừ một tiếng, toàn thân cũng thả lỏng, nhưng lúc này bụng nhỏ lại không biết cố gắng réo lên hai tiếng.
Anh đang muốn rời đi thì bước chân dừng lại, khóe miệng hơi cong lên: “Em đói bụng à?”
Bùi Thất Thất rũ mắt xuống, lông mi thật dài trên mí mắt dày rậm tựa như hai cây quạt nhỏ vậy.
Thật xinh đẹp, đáng yêu.
Đường Dục không tiếng động nhìn cô trong chốc lát. Anh nghĩ đến nguyên nhân mình mua cô, một phần là cô xác thật là người phụ nữ duy nhất anh có thể tiếp thu trên phương diện quan hệ xác thịt, phần khác chính là cô xinh đẹp hiếm có.
Anh nhấc điện thoại nội bộ lên, gọi một phần ăn phục vụ tại phòng cho khách.
Sau khi treo điện thoại, anh lại nhìn về phía cô: “Lát nữa em tự mình mở cửa lấy đồ ăn, đồ đạc không cần thu dọn, ngày mai sẽ có nhân viên tới quét tước.”
Anh chắc hẳn rất bận, nói xong liền đi vào thư phòng, cửa cũng đóng lại.
Hai phút sau, tiếng gõ cửa vang lên, Bùi Thất Thất đi đến mở cửa, nhân viên phục vụ đưa tới một phần cơm Tây được chế biến khéo léo.
Một ngày nay cô chưa ăn cái gì, lúc này dạ dày trống rỗng, nhưng cô ăn một lúc liền ăn không nổi nữa.
Cô cũng không thích cơm Tây.
Ăn xong, cô cẩn thận đi đến phòng ngủ, nhìn chiếc giường lớn xa hoa kia hồi lâu mới cẩn thận nằm lên trên đó, lại cẩn thận đắp kín chăn……
Cô cảm thấy bản thân giống như một con dê nhỏ đang chờ làm thịt, bất kỳ lúc nào sói xám cũng có thể hưởng dụng, mà con sói xám kia bây giờ đang ở thư phòng……
Cô có chút khẩn trương. Cô cho rằng mình sẽ không ngủ được, nhưng cuối cùng lại quá mệt mỏi, cô đấu tranh một lát liền nặng nề thiếp đi……