Trên đường trở về Ôn Ninh luôn cảm thấy trong lòng bất an, chỉ mong sao trời tối chậm lại chút, cô sợ người đàn ông kia sẽ làm gì đó với cô, mà cô lại không dám nói với bất kỳ ai.
Lái xe này là thuộc hạ của anh ta, cô lại càng không dám thể hiện ra một chút bất thường nào. Trong một khoảnh khắc, cô muốn nhảy khỏi xe và bỏ chạy, nhưng cô biết bản thân không thể nào trốn thoát khỏi lòng bàn tay của Lục gia. Ôn Ninh cảm thấy bản thân dường như bị ai đó bóp lấy cổ, phút chốc cảm thấy không thể thở được.
Cô ngồi trong phòng khách, ngồi đến nửa đêm không dám về phòng, người hầu đi đi lại lại ngạc nhiên nhìn cô, cuối cùng là Diệp Uyển Tịnh đi xã giao về muộn nhìn thấy Ôn Ninh ngồi trên sofa phòng khách, tức giận trong lòng bắt đầu mắng cô: "Đã muộn như thế này rồi cô không ở bên Tân Uyên còn ngồi như con ngốc ở đây làm gì!" .
"Tôi, tôi ngủ không được, ngồi phòng khách cho thông thoáng..."
"Về phòng cho tôi, ngủ không được thì mát-xa cho Tân Uyên, cứ mát-xa đến khi nào buồn ngủ! Đừng để đến nửa đêm tôi còn trông thấy cô, thật chán ngán!"
Ôn Ninh không còn cách nào khác, chỉ có thể đứng dậy trở về phòng, khoảnh khắc đóng cửa lại, đèn trong phòng đã tối rồi, Ôn Ninh trực tiếp bị người ta dùng lực ngăn ở cửa.
"Sáng nay tên công tử mặt trắng trẻo đó chạm vào chỗ nào của em, hửm? Bàn tay nào chạm vào? Tôi đi bẻ tay anh ta!"
"Chúng tôi chỉ là bạn tốt của nhau, anh không thể vô duyên vô cớ làm tổn thương anh ấy."
"Ôn Ninh, mới có mấy ngày, em đã không kiềm chế được mà đi tìm tên mặt trắng trẻo đó! Chỉ sợ một tháng là lý do trì hoãn của em, em muốn trong thời gian này tìm một người đàn ông cho mình, một chỗ dựa để mượn cơ hội thoát khỏi tôi. Còn dám nói hộ thằng nhóc đó, em có tin em nói thêm một câu, ngày mai tôi cho tên đó đi gặp Diêm Vương không?"
Ôn Ninh nhớ lại chiếc Ferrari của Dư Phi Minh, khi người tài xế đó không chút do dự mà đâm vào, căn bản không suy nghĩ tới bên trong có người hay không, hoặc là bọn họ căn bản không quan tâm đến, vì vậy đối với anh ta mà nói, giết chết Bạch Dịch An chỉ là chuyện nhỏ như di chuyển ngón tay mà thôi.
"Xin anh, đừng như thế... tôi không có ý tìm người giúp đỡ, tôi và anh ấy không có gì hết, nếu như anh không yên tâm, tôi sẽ không gặp anh ta nữa..."
Ôn Ninh cảm thấy sợ hãi, nếu như cô hôm nay tiếp xúc nhiều hơn với Bạch Dịch An, liệu hiện giờ cô có phải đã nhận được tin xấu của
anh ấy không? Cô thấp giọng cầu xin, người
đàn ông buông cô ra, nhưng khi nhìn thấy túi quần áo trên tay cô, cơn giận của anh lại dâng lên, đem túi quần áo vứt xuống đất, thẻ của Bạch Dịch An cũng rơi xuống.
Người đàn ông nhìn quần áo và thẻ dưới đất, cười khẩy: "Nào là quần áo nào là thẻ, còn nói không có gì, hửm?"
Gương mặt Ôn Ninh bị chèn ép bởi lòng bàn tay người đàn ông, cô khó khăn nặn ra vài chữ: "Chỉ là vài bộ quần áo..." "Chỉ là vài bộ quần áo? Vậy lần sau, là muốn hiến thân cho anh ta sao?"
"Anh đủ rồi đấy! Anh rốt cuộc muốn như thể nào, những bộ quần áo này cũng không tiêu tiền của anh, muốn hay không là tự do
của tôi, anh dựa vào đâu mà kiểm soát tôi mọi lúc mọi nơi!"
"Tự do? A! Ôn Ninh, em sợ là đã quen được ông già Lục nuôi thả quen rồi, quên mất bản thân đang ở đâu, thân phận là gì rồi sao?"
"Tôi có tự do hay không, liên quan gì đến anh, anh là tên ma quỷ điên, cùng lắm chúng ta cùng chết!"
"Vậy thì tôi sẽ phá em trước!" "Anh! Buông ra! Hmmm---"
Anh ấy tỉnh rồi!
Ôn Ninh bị anh dùng miệng khóa môi lại, cô một câu cũng không thể nói ra, cảm giác tuyệt vọng sâu sắc bao quanh lấy cô, ai có thể đến cứu cô, cô rốt cuộc nên làm gì đây? Cảnh cửa lạnh lẽo và cứng rắn, cô vùng vẫy không được, mắt nhìn bản thân sắp bị anh ta chiếm lấy, lại nghe thấy tiếng của Lục Tấn Uyên ở trên giường yếu ớt phát ra
"Nước...tôi muốn uống nước..." Hai mắt cô sáng lên, căng họng hét lớn: "Người đâu mau đến đây, Lục Tân Uyên tỉnh rồi!"
Chuyển động của người đàn ông đột ngột dừng lại, quay sang nhìn Lục Tân Uyên đầy giận dữ, rồi lại quay đầu nhìn Ôn Ninh, ánh mắt lạnh lẽo hận không thể lăng trì cô.
Tiếng bước chân ngoài hành lang truyền từ xa đến gần, người đàn ông cuối cùng cần vào vai cô, quay người về phía cửa sổ, kéo rèm cửa, biến mất trong ánh trăng. Ôn Ninh cảm thấy vai cô bị cắn rách, nhưng cô không quan tâm đến chữa trị vết thương. Cô nhanh chóng nhặt một bộ quần áo mặc lên người, thu dọn đống quần áo lộn xộn còn lại trên đất. - Người của Lục gia đã đến cửa, lo lắng đập cửa ầm ầm ầm.
Ôn Ninh mở cửa, mọi người ùa vào, tập trung quanh giường, đèn toàn bộ được bật sáng. Khi cả nhà nhìn thấy Lục Tân Uyên trên giường thực sự mở mắt ra, ai nấy đều muốn khóc lên vì sung sướng.
"Đại thiếu gia tỉnh rồi, cuối cùng cũng tỉnh rồi!"
Diệp Uyển Tịnh lau nước mắt: "Tấn Uyên, cuối cùng con cũng tỉnh lại, bao năm qua, mẹ đã rất lo lắng cho con."
Ông Lục đem theo một bác sĩ, kiểm tra đơn giản cho Lục Tân Uyên, xác nhận mọi thứ đều bình thường xong, còn yêu cầu sáng mai đến bệnh viện kiểm tra kỹ càng hơn. Hôm nay có thể nghỉ ngơi trước, mọi người lúc này mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Ông đi đến bên cạnh Ôn Ninh, gật đầu: "Tấn Uyên có thể tỉnh lại, có một phần công lao của con."
Ôn Ninh cúi đầu né tránh, sợ rằng ông sẽ nhìn thấy bất cứ dấu vết gì trên khuôn mặt: "Con không dám, Lục Tân Uyên có thể tỉnh là là do Lục gia chăm sóc tốt."
Ông Lục không nhìn cô, trầm giọng ra lệnh: "Tấn Uyên vừa mới tỉnh lại, đều ra ngoài
hết đi, để cho thằng bé nghỉ ngơi, chuyện còn lại để mai hắn nói"
Lệnh vừa nói ra, mọi người của Lục gia ai nấy đều lui ra ngoài, ông căn dặn: "Tấn Uyên, đây là vợ của con, một tháng qua đều là nó chăm sóc con, hôm nay cứ để nó ở bên cạnh con đi."
Căn phòng chỉ còn lại mình Ôn Ninh và Lục Tân Uyên vừa tỉnh lại.
Anh ta vừa tỉnh lại, đôi mắt vẫn không thể nhìn rõ, cứ thể nhìn trực tiếp Ôn Ninh một lúc lâu, Ôn Ninh nhớ ra anh ta vừa nãy muốn uống nước, nhanh chóng đi rót cho anh ta ít nước.
Sự lạnh nhạt của Lục Tân Uyên khiến Ôn Ninh không dám nói chuyện, uống chút nước, giọng nói của anh ta trở nên rõ ràng hơn: "Cút ra ngoài."
"Cái gì cơ?" Ôn Ninh nghiến răng, "Tôi là vợ của anh, chúng ta đang là mối quan hệ hợp pháp được
chứng mình, tôi ở cùng với anh có gì không đúng chứ."
"Không cút ra ngoài, giờ tôi sẽ gọi người quay lại, nói với họ cô lén lút với người đàn ông khác ở sau lưng" Ánh mắt của Lục Tấn
Uyên rơi trên vai cô: "Còn không biết xấu hổ lưu lại dấu vết !"
Bàn tay của Ôn Ninh vô thức giữ dấu răng ở sâu trên vai, mặc dù ngăn cách bởi quần áo, vẫn cảm giác như bàn là làm bỏng da cô. . Nhất là khi dưới sự phơi bày không chút che
giấu của Lục Tân Uyên, cô càng không thể ngẩng đầu lên nữa. Cuối cùng chỉ có thể ôm