⬅ Trước Tiếp ➡
Mấy công tử ở đây đã được chứng kiến vẻ mặt lạnh lẽo của Hoắc tổng tài trên thương trường, nhưng lúc này vẻ mặt lạnh lẽo càng nghiêm trọng hơn vài phần, tức khắc nuốt lại lời trêu ghẹo.
Tiết Cảnh Xuyên nhếch môi, hoà giải: “Được rồi được rồi, mấy người đều không có ánh mắc. Dù Gia Ý tiểu thư có ăn mặc đẹp, cũng là để một mình Hoắc thiếu thưởng thức, mau đi đi!”
Đám người cùng nhau đi tới bữa tiệc, một lần nữa đi vào sân, bởi vì giày của Gia Ý có chút không vừa chân, để Hoắc Chấn Dương đi vào trước, mới cong lưng sửa sang lại một chút, vừa ngẩng đầu, chỉ thấy Tiết Cảnh Xuyên cũng không đi, đang đứng ở lối vào, đôi mắt hoa đào hơi híp lại rất có hứng thú nhìn thẳng vào mình.
Anh ta đã thay bộ quần áo bẩn vì bị hắt rượu vang đỏ, giờ phút này mặc một bộ POLO thoải mái, có vẻ tuấn mỹ cao lớn.
Kỳ thật, trước khi đến tiệc tối cô có nghe mấy nhân viên nữ bàn tán, cô biết đại khái thân phận và tên của Tiết Cảnh Xuyên. Là nam minh tinh đang nổi tiếng trong làng giải trí, giá trị con người bất phàm, fans trên Weibo hơn ngàn vạn, không ít công ty đều tranh cướp anh làm đại sứ thương hiệu, hiện tại là người phát ngôn cho nhãn hiệu dưới cờ của tập đoàn Hoắc Thị, cho nên cũng coi là người quen của Hoắc Chấn Dương, thường xuyên cũng ra vào.
Gia Ý nhớ rõ, ngày đó lúc vừa tỉnh lại ở bãi săn đi xin giúp đỡ, Tiết Cảnh Xuyên dịu dàng hơn người đàn ông họ Hoắc kia nhiều, còn giúp mình nói chuyện.
Đêm nay, lại là anh ta giúp mình chặn ly rượu của Tưởng Mỹ Nghi.
Cho nên, Gia Ý rất có hảo cảm với anh ta, cười cười: “Sao Tiết tiên sinh không đi vào?”
Tiết Cảnh Xuyên đôi chân dài bước qua, thần bí hề hề: “Cô còn chưa trả lời vấn đề vừa rồi của tôi.”
“A, cái gì?” Gia Ý sửng sốt.
“Cô thật sự là người phụ nữ của Chấn Dương?” Tiết Cảnh Xuyên nhíu mày, luôn cảm thấy không giống lắm, đã nhiều năm rồi Hoắc Chấn Dương không có thừa nhận bạn gái chính thức với người ngoài.
“Tiết Cảnh Xuyên, lòng hiếu kỳ của cậu thật sự rất lớn.” Từ xa truyền tới giọng nói không vui của một người đàn ông.
Hoắc Chấn Dương đợi cả nửa ngày không thấy cô đi vào liền ra xem, không nghĩ tới lại thấy cô nhóc này thân mật nói chuyện với Tiết Cảnh Xuyên, quên cả việc đi vào bên trong.
Tiết Cảnh Xuyên lăn lộn trong giải trí, lại là dựa vào mặt kiếm cơm, không biết mê đảo bao nhiêu fans, đoán chừng cô cũng giống đám fans đó, cũng bị mê hoặc đến xoay quanh.
Tiết Cảnh Xuyên thấy Hoắc Chấn Dương trưng ra khuôn mặt lạnh băng, nụ cười lộ ra vài phần nghịch ngợm, nói theo anh: “Chấn Dương, đúng là tôi rất tò mò, cho nên mới nhịn không được hỏi Gia Ý tiểu thư. Hai người mới quen biết mấy ngày, thật sự ở bên nhau sao?”
Thằng nhóc này, không chứng minh cho anh ta xem, sẽ liều chết quấn lấy không bỏ.
Hoắc Chấn Dương không chút biểu cảm, cánh tay dài duỗi ra, trong nháy mắt đã lôi Gia Ý vào trong ngực.
Còn chưa chờ cô cùng Tiết Cảnh Xuyên đứng bên cạnh phản ứng lại, anh đã nâng mông cô lên, hơi cúi người xuống, dày vò đôi môi vô tội của cô!
Gia Ý không kịp chống cự sự xâm chiếm của anh, mở to hai mắt nhìn.
Cách đó mấy chục bước, sau lùm cây rậm rạp, một chàng trai đội mũ lưỡi trai đang cầm cameras mini, ánh sáng chợt lóe, chụp lại một màn này.
1: Cùng tôi đi ra ngoài.
Thành phố G, nhà lớn Hoắc gia, Hoắc Viên.
Trong phòng khách xa hoa, một người đàn ông trung niên có mái tóc hơi bạc, khuôn mặt lại uy nghiêm, nhìn thẳng tờ báo trên bàn trà, biểu tình khó coi.
Đây là cha của Hoắc Chấn Dương, là chủ tịch tập đoàn đã lui ra phía sau Hoắc lão gia tử Hoắc Thiên Phái.
Tiêu đề trang nhất của tờ báo giải trí là một hàng chữ to rất rõ ràng: “Tổng tài Hoắc thị tụ tập bạn bè cuồng hoan ở biệt thự trong núi, ôm mỹ nhân hôn triền miên, đại gia khiêm tốn, hay là thật sự dâm loạn?”
Bình luận phía dưới càng là muôn hình muôn vẻ, lời khó nghe gì cũng có.
Hoắc Thiên Phái nắm chặt tay, nện vào bàn trà, khiến chén trà ở bên cạnh suýt nữa nhảy dựng lên: “Thằng nhóc này, quá càn quấy. “
“Thiên Phái, đừng nóng giận.” Một người phụ nữ trung niên ăn mặc hoa lệ đi ra, ôn nhu an ủi, ngừng một chút, lại thấp giọng nói: “Chỉ là, nói đi cũng phải nói lại, Chấn Dương cũng không đúng, mấy ngày trước là đại thọ của ông, ngày quan trọng như vậy mà lại không tới, nói mấy ngày nay phải đàm phán với nhà cung cấp hàng ở Châu Âu nên không có thời gian, hóa ra là dẫn mấy người bạn lên bãi săn núi Hoàng Long chơi, này cũng quá không hiếu thuận đi…… Như vậy cũng thôi đi, vậy mà lăn lộn với đứa con gái không biết từ đâu ra…… Ngài giới thiệu cho nó bao nhiêu danh môn khuê tú nó lại không cần, lại tìm cô gái không rõ thân phận, tốt rồi lại còn lên trang nhất, đều nói trước kia nó không gần nữ sắc, khiêm tốn trầm ổn là giả vờ, khiến danh tiếng của tập đoàn cũng khó nghe a.”
Người phụ nữ này khoảng bốn mươi tuổi, bảo dưỡng rất tốt, làn da trắng nõn, dáng người thon thả, đôi mắt phượng lộ ra vài phần khôn khéo, là vợ kế của Hoắc Thiên Phái, cũng là mẹ kế của Hoắc Chấn Dương - Diêu Trân Như.
Nhìn như là đang an ủi, kỳ thật là thêm dầu vào lửa, càng khơi dậy lửa giận của Hoắc Thiên Phái.
Diêu Trân Như nhìn vẻ mặt phẫn nộ của lão gia tử, lộ ra vẻ mừng thầm không dễ phát hiện, lại cầm lấy tờ báo trên bàn trà, vừa xem vừa cố ý lớn tiếng cảm thán: “Chậc chậc, tòa soạn này cũng quá liều lĩnh, nói cái gì a! Nói lúc này Chấn Dương của chúng ta đến bãi săn núi Hoàng Long mở tiệc thác loạn…… Ông xem, còn nói, cô gái mà nó ôm là gà rừng…… Hừ, làm bậy! Chúng ta nhất định phải kiện bọn họ, lại dám ăn nói lung tung!”
Hoắc Thiên Phái gân xanh nhảy lên, rốt cuộc nhịn không được, gào lên: “Lão Âu, gọi điện thoại đến biệt thự núi Hoàng Long, để thằng nghịch tử kia lăn về đây! “
Âu quản gia đã làm quản gia ở ở Hoắc Viên gần bốn mươi năm, rất ít thấy Hoắc Thiên Phái tức giận như vậy, vội vàng gật đầu, đi gọi điện thoại.
Diêu Trân Như đỡ Hoắc Thiên Phái lên lầu vào thư phòng, trấn an một lát, tròng mắt xoay chuyển, thở dài: “Được rồi, Thiên Phái, Chấn Dương đã lớn như vậy, hơn nữa, phần lớn việc của tập đoàn đã giao hết cho nó, ông cũng đừng quan tâm.”
”Nhưng bây giờ nhìn lại, sao tôi có thể yên tâm giao toàn bộ Hoắc thị cho nó.” Hoắc Thiên Phái xoa ngực, nghe vợ nói xong, tức khắc tâm trạng lại tồi tệ.
Diêu Trân Như vội rèn sắt khi còn nóng, nhắc lại chuyện cũ: “Vậy không bằng điều Chấn Hiên đến tập đoàn giúp đỡ anh trai đi. Kỳ thật, Chấn Hiên cũng đã lớn, hơn nữa luôn ngoan ngoãn, cũng rất nghe lời ông a.”
Hoắc Chấn Hiên là con trai của Diêu Trân Như, cũng là em trai cùng cha khác mẹ của Hoắc Chấn Dương.
Lúc trước Diêu Trân Như tranh thủ cho con trai rất nhiều lần, nhưng lần nào Hoắc Thiên Phái cũng không đồng ý đưa con trai nhỏ về tổng bộ, lần này lại bởi vì đang nổi nóng, do dự một chút, trong chốc lát mới xua tay: “Để tôi suy nghĩ đã.”
Diêu Trân Như vui mừng, vội gật đầu: “Được, vậy lão gia chậm rãi suy nghĩ. “
Đóng cửa lại, Diêu Trân Như mới vừa xuống lầu, đã thấy một bóng dáng đứng ở cửa.
2: Cùng tôi đi ra ngoài.
Chàng trai kia khoảng hai mươi tuổi, tuổi trẻ anh tuấn, dáng người cao lớn, cả người đều là hàng hiệu, mái tóc màu nâu che khuất nửa bên mặt, nhưng đôi mắt lại có chút tà khí, thoạt nhìn không phải người tốt, đi đến trước mặt Diêu Trân Như, ôm lấy cánh tay: “Mẹ, thế nào?:
”Mới vừa nói với cha con! “Diêu Trân Như yêu thương vỗ tay con trai, cực kì tự tin, hạ giọng, “Lần này cha con thật sự tức giận anh trai con, xem ra, con có hi vọng vào tổng bộ.…… Đúng rồi, cái tên paparazzi mà con phái đi theo dõi anh trai con không có vấn đề gì chứ? “
⬅ Trước Tiếp ➡