Trương Trạch Thiên cũng nhìn thoáng qua, lúc nhìn thấy nội dung mấu chốt, “... Trương Dao Dao bị khả nghi đã dùng 20 vạn tệ để mua chuộc bác sĩ Vương của trường trung học hàng đầu Thành Nam, giả tạo chứng cứ chứng minh cô Giang Mộng Nhàn mang thai, chuyện này đã tạo thành ảnh hưởng cực lớn đến cuộc sống cá nhân cũng như công việc học tập của cô Giang Mộng Nhàn, hiện tại cô Giang Mộng Nhàn gửi đơn kiện cô Trương Dao Dao, yêu cầu cô Trương Dao Dao phải gặp trực tiếp cô Giang Mộng Nhàn để giải thích và xin lỗi, hơn nữa còn phải đăng báo tường trình và khôi phục lại danh dự cho cô Giang Mộng Nhàn, mặt khác phải tiến hành bồi thường dân sự năm trăm vạn...”
Ngoài tài liệu này ra thì còn có khẩu cung của bác sĩ Vương, bên cạnh là một dãy số điện thoại, đúng là cái số điện thoại đã gọi điện để mua chuộc bác sĩ Vương, hơn nữa còn dùng số tài khoản này chuyển khoản cho bác sĩ Vương số tiền 20 vạn, yêu cầu ông ta làm giả giấy tờ.
Số điện thoại cùng với số tài khoản kia đúng là của Trương Dao Dao.
Trương Dao Dao xem xong tư liệu, không thể tin được lắc đầu, quăng tài liệu về phía trước nói : “Không có khả năng, tôi chưa làm qua việc này, đây là vu oan! Trắng trợn vu oan tôi!”
Mạnh Hiểu mặt không chút thay đổi thu lại tư liệu : “Rất nhanh bên tòa án sẽ gửi đến cô lệnh triệu tập, có chuyện gì thì xin hãy lên tòa án nói, tôi chỉ là chịu trách nhiệm thông báo với cô tin này thôi.”
Anh ta bỏ tư liệu vào trong cặp công văn, vẻ mặt lạnh lùng xoay người rời đi.
Nếu không phải quen biết Mạnh Hiểu, hơn nữa còn từng giao tiếp với Mạnh Hiểu, Trương Trạch Thiên nhất định sẽ không tin người trước mắt này là Mạnh Hiểu, anh ta ngăn Mạnh Hiểu lại, vô cùng nghi ngờ hỏi: “Người ủy thác cho ngài thật sự là Giang Mộng Nhàn sao?”
Mạnh Hiểu gật đầu : “Phải.”
Không nói thêm câu nào nữa, anh ta mang theo cặp công văn rời đi.
Mãi cho đến khi anh ta khuất bóng, thật lâu sau sắc mặt Trương Trạch Thiên vẫn còn là vẻ không thể tin nổi nhìn ra ngoài cửa trống không kia.
Mạnh Hiểu là luật sư kim bài nổi tiếng trong giới, người bình thường sẽ không bao giờ mời được, Giang Mộng Nhàn làm sao có thể có mời anh ta làm luật sư lên tòa được?
……….
3: Cô ta hãm hại em!
Trương Dao Dao vốn là một thiên kim tiểu thư chưa từng chịu bất cứ ấm ức nào, chuyện cô ta chưa từng làm thì đương nhiên sẽ không thừa nhận, lại càng không đồng ý gánh cái tiếng xấu này trên lưng, cô ta tức giận đến mức lửa giận trong mắt bắn tung tóe.
Không nghĩ tới Giang Mộng Nhàn lại dám làm như thế!
Cô ta túm chặt cánh tay Trương Trạch Thiên nói: “Anh, anh xem! Đây là chuyện tốt mà kẻ tiện nhân Giang Mộng Nhàn kia làm đó! Đã lâu như vậy rồi mà anh còn chưa thấy được bộ mặt thật của cô ta hay sao! Cô ta vậy mà cũng dám vu oan hãm hại em! Em thật sự chưa từng làm qua chuyện kia, em lại càng không biết bác sĩ Vương là ai! Vì tiền bạc, cô ta lại dám làm ra chuyện đê tiện vô sỉ như vậy!”
Trương Trạch Thiên biết tính tình Trương Dao Dao, tuy từ nhỏ cô em gái này của anh ta đã điêu ngoa vô lý, nhưng tuyệt đối sẽ không làm ra loại chuyện như vậy, chuyện này không phù hợp với phong cách làm việc của em gái anh ta.
Chẳng lẽ Giang Mộng Nhàn vì muốn cứu vớt danh dự mà để cho Trương Dao Dao gánh tiếng oan? Hay đơn thuần chỉ là về tiền bạc mà thôi? Năm trăm vạn, cũng không phải là một con số nhỏ!
Trước đó lúc Trương Trạch Thiên và Giang Mộng Nhàn ở bên nhau, mọi người nhà họ Trương đều không đồng ý, nhưng vì thấy Trương Trạch Thiên tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện cho nên cũng không ngăn cản, trong trường học, Trương Dao Dao và Giang Mộng Nhàn cũng thường xuyên gặp mặt nhau, quan hệ luôn luôn không tốt, Trương Dao Dao không ít lần dùng những từ ngữ ác độc để chửi rủa Giang Mộng Nhàn.
Nếu đẩy cho Trương Dao Dao gánh tiếng xấu này thì đúng là sẽ không ai nghi ngờ cả.
Lưu Xuyến Thiển cũng tức giận đến mặt mũi đỏ bừng, vừa an ủi Trương Dao Dao vừa mắng Giang Mộng Nhàn : “Không nghĩ tới người phụ nữ Giang Mộng Nhàn này lại âm hiểm như vậy, vì tẩy trắng cho mình mà ngay cả thủ đoạn bẩn thỉu đê tiện này cũng nghĩ ra được! Em thật sự đã nhìn nhầm cô ta rồi, anh Trạch Thiên, anh nhất định phải nghĩ cách đó, tuyệt đối không thể để cho Giang Mộng Nhàn hại Dao Dao như thế được!”
Vẻ mặt Trương Trạch Thiên vô cùng phức tạp, chuyện này có nhiều điểm đáng ngờ lắm, nếu Giang Mộng Nhàn muốn trả thù, không phải người đầu tiên cô nên trả thù là anh ta hay sao?
Hơn nữa cô lấy đâu ra tiền thuê luật sư? Sau khi cô rời khỏi trường học rốt cuộc đã phải trải qua những gì?
Trương Trạch Thiên vẫn không tin, một Giang Mộng Nhàn khúm núm sẽ làm ra loại chuyện này, anh ta quay lưng lại rời đi: “Anh gọi điện thoại hỏi đã.”
Anh ta lấy điện thoại ra, gọi đến một dãy số từ lâu đã không còn tồn tại trong danh bạc của anh ta, nhưng nó lại ghi tạc vào trong đầu anh ta, dãy số này ngày ấy chính là số điện thoại mà anh ta và Giang Mộng Nhàn cùng chọn, ngay đó sau khi Giang Mộng Nhàn nhận được sim điện thoại xong thì cao hứng lắp vào chiếc điện thoại Nokia của mình, trong điện thoại của anh ta chỉ tồn tại có mấy dãy số, trong đó một cái chính là số của cô.
Nhưng anh ta gọi đi lại không hề có tín hiệu.
Lưu Xuyến Thiển thấy Trương Trạch Thiên vẫn còn ôm ấp hi vọng với Giang Mộng Nhàn, đáy mắt hiện lên sự âm ngoan, nhưng trên mặt lại chỉ có lo lắng : “Anh Trạch Thiên, điều này chứng tỏ là đối phương muốn hãm hại Dao Dao đó, anh mau tìm luật sư cho Dao Dao đi!”
…………
1: Nói xin lỗi tôi!
Lúc Giang Mộng Nhàn bị đuổi ra trường học, điện thoại cũng bị ném đến hỏng, cô không có tiền mua điện thoại mới, cho nên sau đó cũng không còn dùng đến dãy số kia nữa.
Anh ta tìm bạn học của Giang Mộng Nhàn, nhưng không ai có số điện thoại của Giang Mộng Nhàn, bạn của cô trong trường vốn không nhiều, từ sau khi rời khỏi Trường trung học hàng đầu Thành Nam, không ai biết cô đi đâu, nếu không phải một năm sau cô bỗng nhiên xuất hiện, không ai còn nhớ cô là ai nữa.
Để điện thoại xuống, Trương Trạch Thiên im lặng không nói, Lưu Xuyến Thiển sốt ruột túm lấy anh ta : “Anh Trạch Thiên, anh không cần gọi nữa, cô ta sẽ không nhận đâu, cô ta đã quyết định chủ ý muốn cho Dao Dao gánh tội rồi, thật sự không nghĩ tới, cô ta lại hư hỏng như vậy, cuộc sống cá nhân hỗn loạn ẩu tả để bụng lớn lại còn cố ý muốn hãm hại Dao Dao để tẩy trắng nữa, chúng ta nhất định không thể để cho cô ta thực hiện được!”
Trương Dao Dao cũng vội muốn chết : “Anh, chẳng lẽ anh vẫn còn chưa dứt tình với tiện nhân kia sao? Hiện tại cô ta cũng đã hãm hại đến cả em rồi, anh vẫn thờ ơ được à? Rốt cuộc thì em có phải là em gái anh không vậy!”
Trương Trạch Thiên cuối cùng cũng chịu từ bỏ tất cả hy vọng, tất cả khả năng đều không còn, duy nhất chỉ còn một khả năng chính là, Giang Mộng Nhàn thật sự muốn để Trương Dao Dao tới gánh tội thay.
Hiện tại cô đã đỗ vào đại học Kinh Đô, nhu cầu cấp bách chính là khôi phục danh dự chứ nếu không sẽ bị trường đuổi học, khó khăn lắm cô mới đỗ vào đại học Kinh Đô, cho nên đương nhiên là không thể rời đi như vậy được.
Trương Trạch Thiên nhíu mày, lập tức liên lạc với một luật sư khác, chuẩn bị chuyện ra tòa.
Giang Mộng Nhàn nói muốn lên tòa, tuyệt đối không phải là chuyện nhất thời nảy lòng tham, mà đã có ý đồ từ lâu, vào giây phút cô nhận được giấy báo nhập học của đại học Kinh Đô thì cô cũng đã bắt đầu chuẩn bị rồi.
Thời gian mở phiên toà là vào sau ngày khai giảng không lâu, nguyên cáo bị cáo cùng với luật sư biện hộ của song phương, nhân chứng, công chứng viên, quan tòa đều đến đông đủ, phía dưới ngồi đầy sinh viên đại học Kinh Đô, Giang Mộng Nhàn còn cố ý mời hiệu trưởng trung học đến cùng với hội phụ huynh của trường trung học hàng đầu Thành Nam, tất cả đều ngồi chật kín ghế ngồi dự thính bên dưới.
Bởi vì chuyện có liên quan đến nhà họ Trương, cho nên nhà họ Trương cũng có không ít người đến, có Trương Trạch Thiên cùng với mẹ Trương, Trương Dao Dao làm nguyên cáo đương nhiên cũng phải có mặt.
Trên ghế bị cáo còn có bác sĩ Vương, ông ta sợ hãi đứng đó, đối mặt với ánh mắt dò xét của mọi người, ánh mắt không biết nên nhìn chỗ nào, bất kể kết quả thẩm định thế nào ông ta cũng không thể thoát tội.
Trước đó ông ta muốn mời luật sư đến biện hộ cho mình, nhưng luật sư được mời đến vừa nghe nói luật sư biện hộ của nguyên cáo là Mạnh Hiểu thì đều biết khó mà lui.
Tuy Mạnh Hiểu còn trẻ, nhưng sự tồn tại của anh ta trong chính giới không khác gì Phật Như Lai!
Bên nguyên cáo, Giang Mộng Nhàn ngồi đó, hôm nay cô không mặc trang rêu rao như hôm trước, áo sơ mi vừa vặn bọc lấy dáng người trước sau lồi lõm, làn da tuyết trắng trông vô cùng khỏe mạnh tinh lệ, ngũ quan lập thể thâm thúy, lúc không có tiền, cô chịu không ít cực khổ, vừa đen vừa gầy, sau khi có tiền thì cuối cùng cũng thay đổi cách ăn mặc, bỏ đi đồng phục đã bị tẩy đến trắng bệch, thay vào đó là hàng hiệu số lượng có hạn, khí chất bức người kia cứ thế xuất hiện, khiến cô như thay đổi thành người khác.