1: 20 phút, đủ sao?
Giọng nói kia lạnh lùng, thần bí, tao nhã, thuần hậu, dễ nghe nói không nên lời, Giang Mộng Nhàn nghe mà muốn say.
Mà người đàn ông mặc tây trang khiến cô sơ, được cho là chồng kia lại đang vô cùng cung kính đứng ở bên cạnh.
Cho nên, người đàn ông không khác gì người mẫu trên TV này mới đúng là chồng cô?
Không phải Địa Trung Hải, bụng bia, mũi củ tỏi? Cũng không có tai to mặt lớn?
Giang Mộng Nhàn không thể tin nổi nhìn người đàn ông kia rồi lại bối rối nhìn Lăng Vân.
Lăng Vân bị cướp mất ô, kết quả biến thành anh ta bị phơi nắng, anh ta bình tĩnh lau mồ hôi, gật đầu: “Ừ, đây là chồng cô, mau gọi tiếng 'chồng nghe coi'.”
Giang Mộng Nhàn vẫn còn hoảng sợ nhìn người đàn ông kia.
Cô cho rằng chồng mình có thể còn đủ tay chân, tuổi tác không quá lớn cũng đã tốt lắm rồi, tuyệt đối không nghĩ tới, anh lại hoàn mỹ như vậy, hoàn mỹ đến mức khiến cô cho rằng bản thân mình đang nằm mơ.
Đầu lưỡi cô tê cứng cả lại, há miệng hôi lâu cũng không thốt ra được cái chữ ‘chồng’ kia.
Người chồng như vương tử của cô cũng không ép cô, một tay cầm ô che nắng cho cô, miệng thì nói chuyện với Lăng Vân.
Bọn họ nói chuyện gì Giang Mộng Nhàn hoàn toàn không nghe rõ, trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
Không thích hợp đâu! Quá không thích hợp! Người đàn ông hoàn mỹ như vậy mà lại không có vợ, hơn nữa còn là xử nam?
Nhất định là vì có cái bệnh gì đó không tiện nói ra, ví dụ như không có năng lực cộng thêm có tố chất biến thái, hơn nữa còn có thể là siêu cấp biến thái chẳng hạn!
Giang Mộng Nhàn sợ tới mức lạnh run cả người.
Bên tai truyền đến giọng nói của Lăng Vân: “Đây là duyên phận của hai người, cô ấy vừa lúc rơi vào trong tay tôi, cậu lại vừa lúc thiêu phụ nữ, bối cảnh lại còn khá đơn giản, là con của một ông chủ nhỏ.”
Vương tử vẫn cầm ô, quay đầu lại đánh giá Giang Mộng Nhàn một lần, gật đầu : “Ừ.” Cưới một người phụ nữ như vầy thì không có uy hiếp, ít nhất sẽ không giống như những người trước kia, thiếu chút nữa bị chết không rõ ràng, tuy có hơi đen gầy, nhưng ngũ quan cũng rất được, nếu biết cách ăn mặc, chăm sóc thân thể thì chắc sẽ rất đẹp.
Lăng Vân vô cùng tự đắc : “Bát tự có vẻ khá hợp rơ với cậu, hơn nữa tướng mạo này là ngàn dặm mới tìm được một, vỗ béo mấy ngày đảm bảo sẽ biến thành người đẹp, cái giá mười triệu đúng là buôn bán có lời!”
Giang Mộng Nhàn trợn mắt há hốc mồm : “...”
Hai người ôn chuyện hồi lâu, Giang Mộng Nhàn vô cùng lo lắng ngồi lên con xe Maybach theo chồng cô rời đi.
Lúc này, đầu óc cô vẫn trống rỗng như cũ, còn chưa kịp hoàn hồn từ việc giá trị con người lên đến 10 triệu tệ cùng với ông chồng như vương tử.
Cô còn lén nhìn ké xung quanh xe, xác định trong xe không có người nào mũi củ tỏi, đầu địa trung hải như trong tưởng tượng của cô, lúc này cô mới yên tâm.
Ông chồng vương tử của cô ngồi ở bên cạnh cô, nói với Lăng Vân ở ngoài cửa sổ xe: “Buổi tối dọn sạp đi ăn cơm.”
Xe khởi động, tốc độ không nhanh, dữa ghế sau và ghế lái có một chiếc cửa chắn, cửa kính xe đen dì, dọn ra một không gian chỉ có hai người bọn họ, ông chồng vương tử vừa rồi còn ra vẻ đạo mạo vừa lên xe liền động tay động chân với Giang Mộng Nhàn.
Một đôi tay thon dài trắng nõn bất ngờ duỗi về phía áo của cô, trước khi tới đây,Giang Mộng Nhàn đã được Kim Khải đưa đến khách sạn tắm qua, cô còn được mặc bộ quần áo tốt nhất mà mình từng được mặc, váy ngắn màu trắng qua gối mặc trên người khiến làn da đã đen lại càng thêm đen, vô cùng tương phản, chỗ eo áo còn rộng thùng thình, đây là bộ đồ cũ cô mất 30 tệ đào được từ chỗ bạn học cũ, còn là hàng hiệu!
…………
2: 20 phút, đủ sao?
Anh vô cùng ghét bỏ xé cái áo liền váy của cô ra, để lộ ra chiếc áo ngực bạc phếch, trông càng thêm đáng ghét.
“Mặc cái thứ gì thế không biết!”
Giang Mộng Nhàn co người lại, bả vai lạnh run, thật ra toàn thân cô tuyết trắng như ngọc, chỉ là khuôn mặt bởi vì phơi nắng nhiều nên mới đen sạm như vậy, cô vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, sợ người đàn ông này là tên biến thái, chuông cảnh báo trong đầu rung lên mãnh liệt, bỗng nhiên ông chồng vương tử đè người xuống.
“Bao giờ chúng ta đi đăng ký kết hôn đây? Hộ khẩu và chứng minh thư tôi đều mang theo cả rồi...”
Trong lòng cô tính toán, đi đăng ký kết hôn, ít nhất có thể giúp cô biết được gốc gác của ông chồng này.
Ông chồng vương tử của cô không trả lời cô mà trực tiếp đi kéo kính chắn lên, nói với người đàn ông mặc đồ đen đi giày da: “Hắc Bát, đến cục dân chính.”
Xe đổi tuyến đường, lái thẳng đến cục dân chính.
Xe xóc nảy, ông chồng vương tử vẫn động tay động chân với Giang Mộng Nhàn, lại còn sờ loạn khắp nơi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bị phơi nắng đến đen nhẻm, vành mắt thâm xì, một đầu tóc mượt như lông cún con mới sinh, da dẻ thì xanh xao vàng vọt, nhưng được cái đường nét gương mặt lại rất được, mắt hai mí, to tròn, miệng nhỏ mũi thon, lông mi rất dài, đen tuyền, mặt trái xoan, trời sinh chính là một mỹ nhân điển hình.
Nhưng hiện tại cô lại khô quắt như con gà con!
Anh không tin cái gì mà bát tự với không bát tự, nhưng nuôi dưỡng một cô gái không rõ lai lịch bên người thế này chắc sẽ không khiến cho người ta sinh nghi, cũng rất thú vị.
Xa nhanh chóng dừng ở cửa cục dân chính, Giang Mộng Nhàn mặc quần áo hẳn hoi xong thì theo chồng cô xuống xe, sau khi xác nhận là cục dân chính thì mới dám tiến vào.
Cô cẩn thận ôm chứng minh thư cùng sổ hộ khẩu của mình, mẹ cô vào hai mươi năm trước vào thành làm công ăn lương hai năm, sau đó trang điểm xinh đẹp về thôn, nghe nói là trong lúc ở ngoài đã dây dưa với một ông chủ than đá mang về cái danh kẻ thứ ba, hơn nữa còn sinh ra một người con không biết cha là ai là cô, còn bà thì chết ngay trên bàn mổ.
Cô được nhà cậu nhận nuôi, nuôi đến năm mười lăm tuổi thì bị đuổi ra ngoài, hộ khẩu được ghi vào nhà ông ngoại, trên hộ khẩu có ghi ông bà ngoại của cô đều đã mất, chỉ còn lại lẻ loi có mình cô.
Có vẻ như chồng cô có thể diện rất lớn, vừa đến trước cửa cục dân chính, Hắc Bát đã dọn sân xong xuôi, tại đại sảnh cục dân chính chỉ còn lại nhân viên công tác, nhiệt tình tiếp đãi bọn họ.
Điền đơn, chụp ảnh, nhận giấy chứng nhận, cả quá trình đều mạch lạc, lưu loát nhanh chóng nhận lấy giấy chứng nhận kết hôn, lúc cầm cuốn sổ màu đỏ kia trên tay, Giang Mộng Nhàn nhìn thoáng qua chồng cô, anh tên: Liên Hi Hoàn.