Thấy nữ sinh như tinh linh kia chạy đến, ánh mắt Trương Trạch Thiên nhìn đến trang phục thời thượng hàng hiệu trên người cô gái, vô tình nghĩ đến Giang Mộng Nhàn.
Lưu Xuyến Thiển làm bộ làm tịch thở dài một tiếng: “Anh Trạch Thiên, anh nói xem, liệu có khi nào Mộng Nhàn cũng thi đỗ vào đại học Kinh Đô không? Chúng ta còn có thể nhìn thấy cậu ấy không? Nàng năm đó thành tích của cậu ấy tốt như vậy, thi đỗ đại học Kinh Đô là chuyện dễ như trở bàn tay!”
Trên mặt Trương Trạch Thiên lộ vẻ chán ghét, còn chưa nói gì, Trương Dao Dao đã bĩu môi xùy một tiếng mỉa mai: “Chuyện cậu ta mang thai quậy lớn như vậy, sau khi bị trường học đuổi học làm gì còn trường nào dám nhận cậu ta nữa? Con quỷ nhỏ đó có tiền đóng học phí sao!”
Nhà họ Trương vẫn luôn không đồng ý cho Trương Trạch Thiên và vịt con xấu xí Giang Mộng Nhàn này ở bên nhau, cái loại tiện nhân giống cô muốn gả vào nhà giàu có này nhiều vô số kể, Trương Dao Dao đặc biệt ghét cô, trong giọng nói đều để lộ sự chán ghét nồng đậm, Lưu Xuyến Thiển vội nói : “Dao Dao, cậu đừng nói vậy, lúc trước Mộng Nhàn nhất định là có nỗi khổ bất đắc dĩ nào đó! Có lẽ chuyện căn bản không phải như chúng ta nghĩ đâu.”
Trương Trạch Thiên lắc đầu, cưng chiều nhéo cái mũi của Lưu Xuyến Thiển: “Em đó, vẫn luôn tốt bụng ngây thơ như vậy!”
“Anh Trạch Thiên...” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lưu Xuyến Thiển đỏ bừng, giống hệt nai con thẹn thùng, thuần khiết không tỳ vết.
Đúng lúc này, loa phóng thanh truyền tới một giọng nói : “Mời tân sinh viên phía dưới lên phát biểu, bạn học Giang Mộng Nhàn khoa luật lên sân khấu đọc diễn văn.”
Một nữ sinh dáng người cao gầy tràn đầy tự tin đi lên sân khấu, đứng ở trước mặt mấy ngàn tân sinh viên, chiếc áo hở rốn của cô gái khiến cô trở nên vô cùng khác biệt, nổi bật trong một đám thiên kim tiểu thư quy củ.
“Mộng Nhàn!” Cho dù cô đã thay đổi rất lớn, nhưng Trương Trạch Thiên chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra được!
Lưu Xuyến Thiển ngồi bên khẽ sửng sốt, sau đó trong đáy mắt phủ đầy sương mù.
…………
1: Giang Mộng Nhàn chính là cái đồ bại hoại!
Trương Dao Dao lại càng trừng to mắt hơn, trong ấn tượng của cô ta, Giang Mộng Nhàn vừa đen vừa xấu, nhưng lúc này nữ sinh đứng ở trên sân khấu, dáng người cao gầy, mặc chiếc áo lụa hở rốn đính kim cương số lượng có hạn nằm trong bộ sưu tập tại tuần lễ thời trang Paris gần đây, làn da trắng nõn giống như trúng chim bóc vỏ, gương mặt chỉ phủ một lớp trang điểm nhẹ mà đã xinh đến kinh người.
Kia đúng là Giang Mộng Nhàn!
Giang Mộng Nhàn tựa như không phát hiện ra vẻ mặt kinh ngạc của bọn họ, vỗ vỗ microphone, bắt đầu đọc bài diễn thuyết đã chuẩn bị sẵn: “Xin chào mọi người, tôi là Giang Mộng Nhàn, sinh viên năm nhất khoa Luật của Học viện Quản lý Kinh tế và Công thương...”
Ngồi đây có không ít bạn học của cô trước khi cô chuyển trường, thấy cô, không có ai là không chấn động kinh ngạc.
Đây chẳng phải là Giang Mộng Nhàn lúc trước bởi vì mang thai tạo thành ảnh hưởng xấu cho trường học mà bị đuổi học hay sao?
Hai người Lưu Xuyến Thiển và Trương Dao Dao đưa mắt nhìn nhau, còn chưa thể tiếp thu được chuyện Giang Mộng Nhàn cũng thi đỗ vào đại học Kinh Đô.
“Giang Mộng Nhàn, làm sao có thể thi đỗ vào đại học Kinh Đô được!” Trương Dao Dao kinh hãi gào lên trong lòng.
Lúc trước cô giống như chó nhà có tang, vô cùng chật vật bị bảo vệ trường học đuổi ra ngoài, cô đứng ở cửa trường học vừa khóc vừa la lại còn quỳ xuống trước mặt bảo vệ, lần lượt cứ chạy vào là lại bị lôi ra, bị các học sinh bàn tán nói xấu khắp nơi, cảnh tượng kia giống như chỉ mới hôm qua thôi!
Cô là trẻ mồ côi, luôn dựa vào học bổng của trường học mà sống qua ngày, sống hai năm trong ký túc xá của trường học, trước khi cô rời khỏi trường còn không chỗ để đi, hơn nữa vì gây ra tiếng xấu cho nên chắc chắn không có trường học nào muốn thu nhận cô.
Làm sao cô có thể thi đỗ vào đại học Kinh Đô của đế quốc chứ!
Trương Dao Dao còn không tin, cô ta lấy danh sách tân sinh viên trong túi ra, lật mở vài trang, thì thấy giới thiệu về Giang Mộng Nhàn︰ Nữ, 18 tuổi, tốt nghiệp trung học phổ thông hàng đầu ở Thành Bắc, thi vào trường đại học với thành tích 745 điểm, thuộc khoa Luật của Học viện Quản lý Kinh tế và Công thương.
Trung học phổ thông hàng đầu Thành Bắc, đó là trường trung học tốt nhất kinh đô!
Giang Mộng Nhàn đã từng xanh xao vàng vọt, vẻ mặt cổ hủ, hiện tại Giang Mộng Nhàn lại tràn ngập sức sống, sắc mặt hồng nhuận, còn được thoa một lớp trang điểm nhẹ, kiểu tóc cũng đã được làm qua, khí chất cả người hoàn toàn thay đổi, nhưng bọn họ vẫn nhận ra đó chính là Giang Mộng Nhàn! Cô thế mà vào được trung học phổ thông hàng đầu Thành Bắc, lại còn thi đỗ vào đại học Kinh Đô như ý nguyện?
Lúc Trương Trạch Thiên nhìn đến bóng người thon dài xinh đẹp kia, ánh sáng trong mắt nhanh chóng nổ tung, thật lâu sau vẫn chưa lấy lại bình tỉnh.
Giang Mộng Nhàn đã từng giống như một đóa hoa dại mảnh mai bé nhỏ, khiến cho anh ta đau lòng, cô cũng là người thông minh nhất chăm chỉ nhất mà anh ta từng gặp, cô thường xuyên đuổi theo sau lưng anh ta, gọi anh ta là 'học trưởng '.
Lúc bấy giờ, cô mới học trung học cơ sở, nhưng đã bắt đầu tự học trương trình của trung học phổ thông, lúc anh ta lên lớp 11, bọn họ bởi vì cùng vào lớp chọn cho nên mới quen biết nhau.
Bọn họ cùng nhau đi dạo trong vườn trường vào sáng sớm, nghe tiếng chim chóc hót vang, từng ở trong thư viện thi ai đọc sách nhanh nhất, còn từng ước hẹn, tương lai sẽ cùng thi đỗ vào đại học Kinh Đô...
Sau đó, anh ta thi vào đại học Kinh Đô, chỉ mới xa cô có một mùa hè mà đã hay tin cô ở bên người đàn ông khác rồi!
…………..
2: Giang Mộng Nhàn chính là cái đồ bại hoại!
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy tờ giấy khám chứng thực cô mang thai, anh ta tuyệt đối sẽ không tin!
Trương Trạch Thiên siết chặt nắm đấm rồi lại buông, buông rồi lại siết chặt, Lưu Xuyến Thiển khoác cánh tay Trương Trạch Thiên, cố ý mềm giọng nói : “Trước kia khi Mộng Nhàn và anh Trạch Thiên ở bên nhau, cậu ấy đã có bạn trai khác, có lẽ là bạn trai cậu ấy và cậu ấy cùng thi đỗ vào trường đại học này rồi.”
Trong lời nói của Lưu Xuyến Thiển lộ ra vẻ ngây ngô vô tội, nhưng từng chữ từng chữ lại đang chọc vào trái tim Trương Trạch Thiên, khéo léo nhắc nhở anh ta rằng︰ Là cô cắm sừng anh ta trước! Cô là một người phụ nữ dơ bẩn!
Nhìn ánh mắt Trương Trạch Thiên dần trở nên thù hận, Lưu Xuyến Thiển thở phào nhẹ nhõm một hơi, chỉ sợ anh lại tình cũ rực cháy với Giang Mộng Nhàn, cô ta còn giả bộ an ủi Trương Trạch Thiên : “Anh Trạch Thiên anh đừng nóng giận, lúc trước Mộng Nhàn còn trẻ người non dạ, bị người ta lừa, hiện tại cậu ấy cũng đã thi đỗ đại học Kinh Đô, chúng ta lại có thể chơi cùng nhau rồi.”
Trương Trạch Thiên bị những lời này làm cho buồn nôn đến nói không nên lời, cô còn không bằng cả Lưu Xuyến Thiển đơn thuần tốt bụng, phản bội chung quy lại vẫn là phản bội!
Lúc này, Giang Mộng Nhàn hãy còn đang trên sân khấu thay mặt tân sinh viên tiến hành phát biểu, tất cả cô đều dựa vào thành tích để thi đỗ vào đại học Kinh Đô, trường học đương nhiên coi trọng cô hơn những sinh viên nhà giàu hoặc con ông cháu cha có ô dù và tiền tài để vào rồi, cũng vì vậy mà các lãnh đạo trường đều nghe rất nghiêm túc.
Cách nói chuyện của cô rất tao nhã, câu chữ rõ ràng, toàn bộ quá trình diễn thuyết đều không tìm nửa lỗi sai rồi, rất có phong phạm của một học bá.
Giang Mộng Nhàn là học bá nổi tiếng trường trung học phổ thông hàng đầu Thành Nam, vô cùng nổi tiếng, thế cho nên chuyện cô mang thai cả trường đều biết, tất cả học sinh đều nhìn thấy cô chật vật bị đuổi ra khỏi trường học, đối với sự xuất hiện của cô, các bạn học từng học cùng cô thời trung học đều vô cùng chấn động, khẽ châu đầu ghé tai xì xào bàn tán.
Rất nhanh, chuyện Giang Mộng Nhàn mang thai khi còn đang học trung học đã truyền đến tai khắp các tân sinh viên.
“Cái gì, Giang Mộng Nhàn khi còn học trung học bởi vì mang thai mà bị đuổi học sao? Đứa con còn không phải của bạn trai chính quy?”
“Là thật, bạn trai trước của cô ta chính là học bá Trương Trạch Thiên của Học viện Tài chính đó, nhưng Trương Trạch Thiên nói, anh ấy căn bản chưa từng chạm qua Giang Mộng Nhàn mà cô ta đã mang thai rồi, không biết sau lưng cô ta đã lên giường với bao nhiêu người đàn ông rồi!”