Khoảnh khắc ấy cô và Trương Trạch Thiên đã định sẵn là không trở về được như trước nữa, hai người bắt đầu chiến tranh lạnh.
Lúc vừa mới vào học cấp ba, sách vở, công việc học tập nặng nề, chiến tranh lạnh với Trương Trạch Thiên khiến cho Giang Mộng Nhàn áp lực gấp bội, cộng thêm sự thay đổi của thời tiết khiến cô bị cảm vặt phải đến phòng y tế để khám và lấy thuốc, nhưng không nghĩ tới, chỉ một trận cảm vặt thôi nhưng bác sĩ Vương của trường học nhìn thoáng qua đã chắc chắn là cô mang thai được hai tháng rồi.
Hơn nữa, vừa lúc ngày đó có không ít học sinh đến khám bệnh, Giang Mộng Nhàn còn là nhân vật tiêu biểu thường xuyên thay mặt học sinh lên phát biểu, chuyện cô mang thai cứ như vậy mà truyền ra ngoài.
……..
2: Vở kịch không vừa ý
Cô có mang thai hay không tự cô biết chứ, từ lúc có nhận thức đến giờ cô chỉ ở bên có mình Trương Trạch Thiên, hai người nhiều nhất chính là nắm tay mà thôi, cô lại không có những người bạn trai khác.
Cô quỳ xuống cầu xin hiệu trưởng đừng đuổi học cô, quỳ xuống cầu xin Trương Trạch Thiên tin tưởng cô, nhưng tất cả chỉ đổi lấy ánh mắt chán ghét của anh ta.
Hôm nay, cô giống như lại được chứng kiến lại cảnh tượng hoạt sắc sinh hương đã từng quen thuộc, nhưng điều khác với lúc trước chính là, cuối cùng thì Giang Mộng Nhàn cũng không còn cảm giác đau lòng nữa, cô chỉ cảm thấy trào phúng, vô cùng trào phúng.
Đối nam nữ phía trước cuối cùng cũng kết thúc nụ hôn kéo dài, tạm thời tách nhau ra, Lưu Xuyến Thiển vô cùng thân thiết ôm lấy cánh tay Trương Trạch Thiên, gương mặt ngoan hiền ngọt ngào tràn ngập ý cười nhìn người đàn ông ở trước mắt, trong mắt tràn đầy nhu tình.
Đứng nhìn ở góc độ của Giang Mộng Nhàn thì vừa lúc có thể thấy được gương mặt dịu dàng kia của cô ta, mà Lưu Xuyến Thiển cũng có thể thấy cô, chỉ có Trương Trạch Thiên thì lại không nhìn thấy cô.
Cô ta nhìn thấy Giang Mộng Nhàn, đáy mắt mang theo một chút ý cười thắng lợi, không khác gì cảnh tượng xảy ra vào một năm trước.
Có điều lần này trên mặt Giang Mộng Nhàn lại chẳng tìm ra bất luận cứ biểu cảm nào, cô yên lặng đeo kính đen lên, tay đep tai nghe điện thoại, âm lượng mở không lớn không nhỏ vừa đủ, theo nhịp nhạc nhẹ nhàng bước đi, vượt qua hai người.
Lưu Xuyến Thiển có chút buồn bực, chẳng lẽ cô không thấy sao?
Nếu thấy, cô tuyệt đối không thể chỉ có biểu cảm như vầy.
Lúc trước sau khi Giang Mộng Nhàn bị đuổi học, liên tiếp vài ngày chạy đến nhà họ Trương tìm Trương Trạch Thiên cầu xin giúp đỡ, thời điểm đó, cô đúng là hèn mọn như một con chó, lại phải chứng kiến người đàn ông mình yêu đến khắc cốt minh tâm hôn người phụ nữ khác, trong lòng cô tất nhiên không khác gì dời sông lấp biển rồi !
Lưu Xuyến Thiển cố ý gọi Giang Mộng Nhàn đi thoáng qua mình lại: “Mộng Nhàn? Đâu không phải là Mộng Nhàn sao! Thật trùng hợp nha!”
Trương Trạch Thiên cũng phản ứng kịp, tựa như mới giật mình tỉnh lại từ trong mộng, anh ta có vẻ như muốn nói gì đó, nhưng Giang Mộng Nhàn lại coi như không thấy bọn họ, cước bộ nhẹ nhàng đi ngang qua bọn họ.
Lưu Xuyến Thiển không cam lòng, cố ý đuổi theo vỗ bả vai Giang Mộng Nhàn một cái, trên mặt tỏ vẻ quen thuộc, vô cùng thân thiết : “Mộng Nhàn, Mộng Nhàn!”
Cuối cùng Giang Mộng Nhàn cũng dừng bước, cô quay đầu nhìn hai người, tay kéo kính mắt đen xuống, lộ ra một đôi mắt đen lúng liếng, lười biếng hé miệng : “Có việc gì không?”
Lưu Xuyến Thiển giống như người thắng cuộc triển lãm chiến lợi phẩm của mình mà kéo Trương Trạch Thiên đến: “Mộng Nhàn, không thể tin được chúng ta còn có thể gặp mặt tại ngôi trường này, chúng ta lại cùng là bạn học, không bằng đêm nay tớ với anh Trạch Thiên làm chủ, mời cậu ăn một bữa cơm Nhật được không? Chính là ở nhà hàng mà trước kia cậu vẫn không nỡ ăn đó!”
Ăn một bữa tại nhà hàng Nhật đối với bọn họ chỉ là một bữa cơm bình thường, nhưng đối với Giang Mộng Nhàn của quá khứ mà nói, nó xa xỉ bằng tiền ăn cả năm của cô.
Cô lạnh lùng nhét lại tai nghe điện thoại vào trong lỗ tai: “Không rảnh.”
Sau đó cô xoay người tiếp tục đi về phía trước.
Lưu Xuyến Thiển vẫn chưa từ bỏ ý định, đuổi theo cô nói : “Mộng Nhàn, trước đó không phải cậu bị trường học đuổi sao? Sao lại trở thành học sinh của trường trung học hàng đầu Thành Bắc vậy? Có phải là bạn trai mới của cậu đưa cậu đến đó học không!”
………..
3: Vở kịch không vừa ý
Bạn trai mới!
Trương Trạch Thiên đứng cách bọn họ không xa nghe thấy câu đó, nắm đấm không khỏi siết chặt lại.
Cô quả nhiên có người đàn ông khác, nếu không phải người đàn ông khác ra tay, làm sao cô có thể thi được vào trường đại học Kinh Đô chứ.
Xem ra cô đúng là đã từng ăn nằm với người khác, cô vẫn luôn lừa dối anh ta! Cô vẫn luôn đùa bỡn tình cảm của anh ta!
Giang Mộng Nhàn đương nhiên là biết Lưu Xuyến Thiển đang làm gì, cô ta đã thành công cướp được Trương Trạch Thiên, giờ còn kéo cô vào vở diễn của mình để làm gì?
Cô tiếp tục đi về phía trước, không để ý tới Lưu Xuyến Thiển, Lưu Xuyến Thiển còn muốn nói cái gì đó với Giang Mộng Nhàn, nhưng Trương Trạch Thiên đã giận đến mức không kiềm được mà túm cô ta về, lớn tiếng nói : “Người như thế có cái gì mà em phải nói, còn ngại chưa đủ mất thể diện hay sao!”
Lưu Xuyến Thiển bày ra gương mặt đáng yêu vô tội, túm lấy tay anh ta lắc tới lắc lui lấy lòng : “Quan hệ của em và Mộng Nhàn rất tốt, lúc trước là em cướp anh từ trong tay cô ấy, trong lòng em có hơi thẹn, hiện tại chúng ta lại cùng học một trường đại học, về sau mọi người gặp mặt sẽ rất xấu hổ, em đây chẳng phải chỉ muốn giải trừ hiểu lầm với Mộng Nhàn thôi sao...”
Trương Trạch Thiên nhìn cô gái đáng yêu trước mặt, lại một lần nữa bị sự thiện lương của cô ta chinh phục, không khỏi hôn lên khuôn trong trắng lộ hồng kia của cô ta một cái, cực kỳ nghiêm túc nói với cô ta: “Anh không còn một chút tình cảm nào với Giang Mộng Nhàn cả, hiện tại người anh yêu, người anh luôn nghĩ đến trong lòng là em.”
Lưu Xuyến Thiển đỏ mặt, nhào vào trong lòng Trương Trạch Thiên, dùng cả hai bàn tay nhỏ ôm chặt lấy anh ta: “Anh Trạch Thiên, anh thật đáng ghét mà...”
Tại nơi Trương Trạch Thiên nhìn không thấy, cặp trong cặp mắt đáng yêu kia là sự vặn vẹo cùng đắc ý.
Cho dù có thi đỗ vào cùng một trường đại học thì đã sao, Giang Mộng Nhàn cô cũng đừng mơ tưởng cướp đi Trương Trạch Thiên từ trong tay cô ta!
Lúc trước cô ta khiến cô thân bại danh liệt thế nào, thì ở trường đại học này, cô ta vẫn có thể làm được như cũ!
Cô sẽ chẳng thể ở lại trường đại học Kinh Đô lâu đâu !
Lúc này, Giang Mộng Nhàn đang ngồi trên con xe máy Yamaha của mình mà đội mũ bảo hiểm, bỗng hắt hơi một cái, cô đoán chắc lại có kẻ nào đó ‘nhớ’ đến mình rồi.
Giang Mộng Nhàn từng nói cô muốn kiện lên tòa, vậy thì đương nhiên là phải kiện lên tòa thật rồi.
Cô không biết Liên Hi Hoàn đang làm cái gì, kỳ lạ chính là, anh có gia nghiệp lớn như vậy, khuôn mặt đẹp trai như vậy, nhưng cô lên trạng điều tra tư liệu về Liên Hi Hoàn thì lại không có lấy một thông tin, ngay cả cái tên 'Liên Hi Hoàn’ này cũng không có mấy người có, không có một thông tin nào là tương ứng với anh cả.
Ngoài một tờ giấy chứng nhận kết hôn ra, cô không tìm thấy bất cứ dấu vết nào thuộc về anh.