⬅ Trước Tiếp ➡
Trì Hoan không động, một chữ từ trong môi nhạt nhẽo không chút huyết sắc phun ra, lặp đi lặp lại vô số lần mấy chữ ” đừng đụng tôi.”
 
Đồng mắt Mạc Tây Cố co rụt lại, tay cứng lại ở giữa bên trong không trung.
Từ lúc hắn bắt đầu nhận biết nàng, Trì Hoan gần như đối với toàn thế giới, tất cả mọi người đều cao ngạo ngang ngược, nhưng nàng ở trước mặt hắn, cho tới bây giờ đều là cười tươi như hoa, chớ nói chi là để cho hắn cút.
Chỉ có thời điểm lúc ban đầu dây dưa với hắn, hắn tằng không nhịn được nói qua cái chữ này.
Hắn vẫn cho rằng chính mình vậy là đủ , có thể giờ phút này loại xác nhận, đột nhiên có một dấu vết kẽ hở để lại.
Cảnh sát trực đi tới nhỏ giọng nói ” Mạc thiếu, Trì tiểu thư thật giống như chịu kích thích không nhỏ, không cho phép bất luận kẻ nào đến gần ”
Vốn cho là bạn trai nàng tới rồi sẽ khác nhau, không nghĩ tới vẫn là cái bộ dáng này.
Xa xa, mỹ nam tuấn tú xem cuộc vui một dạng không liên quan đến mình, tầm mắt rơi vào dáng đứng cô đơn của Mạc Tây Cố cùng trên người Tô Nhã Băng, môi mỏng kéo ra độ cong châm chọc.
Cuối cùng, hắn cúi đầu liếc nhìn thuộc hạn đang dứng một bên ” tiểu Nữu Nhi thật không có bị cái gì chứ?”
“Khẳng định không, chúng ta đi qua là lúc tên cặn bã kia vừa mới bắt đầu cởi y phục của nàng, bất quá bộ dạng nữ nhân bị cường gian thật hù dọa người, tựa như không muốn sống.”
Nam nhân không nói thêm gì nữa, nheo mắt lại, như có điều suy nghĩ.
Động tĩnh nhỏ nhẹ vang lên, cửa lại đi tới một người đàn ông.
Mặc Thì Khiêm vẫn là một thân quân áo màu đậm, lạnh lùng cao ngất, mặt tuấn mỹ lạnh âm trầm có thể chảy nước, cả người đều lộ ra một cổ làm người ta sinh sợ lệ khí.
Hắn nhìn nữ nhân bị vây quanh, giống như mèo bị hoảng sợ, co lại thành một cục, đôi mắt tối sầm lại, môi mỏng mím thành một đường thẳng, chân dài bước ra, đi thẳng đi qua.
Người đàn ông này từ khi bắt đầu xuất hiện, liền tản ra một loại không tiếng động lại có khí tức cường đại.
Thời điểm hắn đi qua, không biết vô tình hay là cố ý, động đến bả vai Mạc Tây Cố,đem người hắn ( Mạc Tây Cố ) lùi về sau nửa bước.
Sau đó, hắn làm một cái động tác giống Mạc Tây Cố ——
Tay đưa về phía bả vai Trì Hoan.
“Đừng đụng tôi.”
Trì Hoan ánh mắt động cũng không động, vẫn là lạnh lùng nói ra ba chữ.
Mạc Tây Cố nhìn người tuấn tú lạnh lùng, rõ ràng chỉ là một bảo vệ lại không coi ai ra gì, lại nghe được Trì Hoan cũng nói ra ba chữ kia, thần kinh cẳng thẳng lại hơi hơi buông lỏng một chút.
Mặc Thì Khiêm nhìn như yên lặng nhún nhường, nhưng trừ người thuê hắn cùng với Trì Hoan thì hắn khá lịch sự, những người khác hắn chưa bao giờ coi ra gì.
Hắn cũng không thương Trì Hoan, nhưng hắn cũng theo bản năng không thể tiếp nhận trong lòng hắn, có nam nhân so với hắn càng đặc biệt.
Có thể một giây kế tiếp ——
 
Thái độ lạnh lùng kiêu ngạo khinh cuồng bảo vệ như vậy… Thật là sống lâu mới thấy được.
“Đại tiểu thư.”
Mặc Thì Khiêm đỡ bả vai của Trì Hoan lên, sau đó thay cô sửa sang lại áo khoác trên người cô.
Đương nhiên, cái y phục kia là của hắn.
Động tác tỉ mỉ mà chuyên chú, cho dù Trì Hoan lạnh giọng lặp laị ba chữ “đừng đụng vào tôi” , hắn giống như là không nghe được,động tác trên tay vẫn tiếp tục.
Thực ra Trì Hoan đối với tiếp xúc gần của anh ta cũng không kịch liệt bài xích.
Nói chính xác, Trì Hoan không có phản ứng chút nào, không nói một lời, động cũng không động một cái, mặc cho hắn giúp cô sửa sang lại bên ngoài, cho dù chỉ là dùng một cái áo khoác ngoài xốc xếch bọc lại, lại thuận tay đem tóc trên trán vén đến sau tai.
Mới vừa có một nữ cảnh sát cũng định đụng chạm nàng, kết quả thiếu chút nữa làm cho tâm tình Trì Hoan mất khống chế.
Nam nhân lạnh lùng cao lớn ở trước mặt Trì hoan ngồi xuống, ngón tay rơi vào trên đầu gối của nàng, giọng nói trầm thấp mà yên tĩnh “Tôi đưa cô trở về trước nhé ”
Là hỏi, nhưng là ý hỏi thăm rất nhạt.
Trì Hoan vẫn không nói chuyện, nhưng thân thể tinh tế run rẩy của cô bình phục rất nhiều.
Hắn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang tái nhợt một cách chăm chú, giọng tiếp tục thật thấp nhàn nhạt hỏi ” là trở về Trì gia biệt thự, vẫn là ở nhà trọ của tiểu thư?”
Trì Hoan vẫn không có ý lên tiếng.
Vì vậy Mặc Thì Khiêm cũng không tiếp tục hỏi, trực tiếp cúi người ôm chặt hông của cô, đem cả người từ trên ghế bế lên.
Mạc Tây Cố thần sắc lạnh lẽo, đưa tay muốn ngăn cản.
Lông mi Trì Hoan được vẽ tinh xảo không tiếng động nhíu lại.
Đồng thời, nam nhân cao ngất lạnh lùng lạnh nhạt nhìn hắn, thanh âm trầm thấp càng lộ ra lạnh lùng ” Mạc thiếu, đại tiểu thư nói anh sẽ đi đón cô ấy, tại sao xuất hiện ở đây là một tên phạm nhân thô bỉ?”
Anh ta ôm Trì Hoan, dễ dàng giống như là ôm một con mèo mềm mại,nhu thuận lại chật vật, liếc nhìn vẻ mặt phảng phất lo sợ bất an của Tô Nhã Băng, anh ta híp mắt xuống, mặt mày dần dần tỏa ra tia mát lạnh châm chọc ” nếu để cho thái thái biết chuyện xảy ra, bà thế nào cũng sẽ giận cá chém thớt cùng trách tội với Dương thái thái.”
⬅ Trước Tiếp ➡