⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi mắt Mặc Thời Khiêm đen thẳm yên tĩnh nhìn cô, Trì Hoan cũng không yếu thế lạnh lùng nhìn mắt anh. Một phút sau anh đột nhiên động tay,  khớp xương rõ ràng bình tĩnh tháo từng nút áo sơ mi ướt đẫm, chỉ một lát  lồng ngực trơn nhẵn liền lộ ra cả mảng.
“Anh làm gì??”
Người kia nhàn nhạt đáp “Thay quần áo”
Mấy câu qua đi áo sơ mi trên người chỉ còn hai nút chưa mở. Trì Hoan không nghĩ tới anh còn có chiêu này liền lắp bắp “Anh…anh… ai cho anh thay quần áo rồi hả? Anh lưu manh, ai cho anh ở trước mặt tôi cởi đồ?”
“Vừa rồi tôi nói không cần cô liền lên cơn”
“Hiện tại cô nói không được”
Mặc Thời Khiêm liếc nhìn cô “Không kịp nữa, tôi đã đổi ý rồi” nói xong  đem áo sơ mi lột xuống, nửa người trên thoáng cái liền trần trụi.
“Cô đi ra sau, tôi muốn thay quần”
Trì Hoan “…”
Cô cố làm ra vẻ bình tĩnh, cười lạnh “Có bản lĩnh liền cởi, anh nghĩ tôi không dám nhìn”
Mặc Thời Khiêm nhìn cô thần sắc không đổi thâm sâu một chút đáp “Cô muốn nhìn cũng được, xem như hoà nhau, lần trước tôi không cẩn thận đem cô nhìn sạch”
Anh vừa nói tay tự nhiên luồn xuống dây nịch, mở chốt, kế tiếp đem khoá quần kéo xuống.
Trì Hoan thét lên một tiếng, vẫn là không nén được lập tức từ ghế phụ bên trên trèo ra sau, vốn dĩ đã chật hẹp, thêm tâm trạng cô hốt hoảng liền từ trèo thành lăn một vòng lộn qua, vội vàng trùm áo khoác của anh lên đầu. Cô thế mà tưởng anh ta thuần khiết không màng nữ sắc, kết quả ngay trước mặt phụ nữ nói cởi liền cởi.
 
Khí tức nguy hiểm
 
Trì Hoan giấu mình trong áo khoác, khuôn mặt đỏ muốn bốc hơi. Nghĩ tới người kia vừa thoải mái tự nhiên kéo khoá xuống đã thấy anh lưu manh không chịu nổi. 
Hoặc là chuyện này căn bản không có gì, anh chỉ đơn thuần muốn thay quần thôi, là những năm này cô đã quá quen với Mặc Thời Khiêm áo mũ chĩnh tề không gần nữ sắc, đột nhiên xảy ra việc này thật sự rất  tương phản khiến cô luống cuống. 
Hơn nữa… vóc người kia là tiêu chuẩn trong tiêu chuẩn mẫu đàn ông  hoàn mỹ a. Vai rộng eo thon, làn da không trắng cũng không đen, là màu lúa mạch rất mạnh mẽ nam tính, cơ bụng sáu múi lộ ra săn chắc, thừa một chút liền đồ sộ, mà thiếu một phân lại thành suy kiện. Kia đường nhân ngư kéo dài xuống quá thắt lưng, chậc, nam sắc bực này thực  khiến người ta thèm thuồng.
Đột nhiên nhận ra chính mình đang suy nghĩ cái gì, Trì Hoan gấp gáp thu hồi hết suy nghĩ  vẩn vơ, Trì Hoan a Trì Hoan, không bắt được Mạc Tây Cố bây giờ còn mơ ước đến cả vệ sĩ bên cạnh sao.
Mặc Thời Khiêm xoay nửa người, nheo mắt nhìn người kia co rúc đằng sau, đem áo khoác của mình trùm kín đầu, bờ môi vô ý thức cong lên. 
Tiếng sột soạt đã ngừng, Trì Hoan khẽ hỏi “ Thay xong rồi?”
“Được rồi”
Cô lúc này mới đem áo đang trùm trên đầu bỏ xuống. Mặc Thời Khiêm xưa nay vẫn luôn một thân tây trang màu đen đơn giản đến. không thể đơn giản hơn, mà quần áo cô chọn cho Mạc Tây Cố lại phong tư nho nhã, áo sơ mi trắng phối với quần âu tối màu, kết hợp cơ bản mà kinh điển. 
Trì Hoan thuận tay đưa khăn lông cho anh “Khăn dùng một lần, chưa có ai dùng qua”
Người kia liếc cô một cái, đưa tay nhận lấy tự lau khô tóc, xong xuôi lại mang khăn giấy cùng khăn lông xử lý nước đọng trong xe.
Đợi chừng nửa giờ sau, Trì Hoan đang mơ màng muốn ngủ, rốt cục có ánh đèn mông lung, Mặc Thời Khiêm vẫn lẳng lặng ngồi trên ghế lái bấy giờ mới cầm lấy dù chuẩn bị xuống xe. Cô gái phía sau đột nhiên gọi anh lại “Mặc Thời Khiêm”
Anh quay đầu ừ một tiếng, Trì Hoan cởi áo khoác đưa cho anh “Anh mặc vào đi, dù quá nhỏ anh sẽ bị ướt”
Mặc Thời Khiêm nhìn cô chằm chằm mấy giây mới vươn tay nhận lấy áo, khoác lên người. 
Trì Hoan thấy anh đi rồi lại nhoài người lên ghế  phụ lái,muốn nhìn một chút tình huống trước mặt, dù sao mưa bão trong đêm khó tránh khỏi có chút doạ người, cô hơi sợ gặp phải chuyện không may.
Sau đó, ừm….
Giữa đồi núi không trăng không sao, chỉ có mưa như thác lũ cùng với sấm chớp rền vang, chuyện xấu quả thực để cho cô gặp được, chẳng qua mà nói… 
Là chiếc xe kia gặp phải người xấu Mặc Thời Khiêm.
Bọn họ cũng là một đôi tình nhân nhỏ tự lái xe đi du ngoạn, từ xa đã nhìn thấy có xe dừng lại rọi đèn, dù sao mưa lớn đường núi cũng không an toàn vì vậy liền thả chậm tốc độ xe. Đoán rằng xe này chết máy, đường cũng bị ngăn lại, họ cũng thuận theo dừng xe.
Mặc Thời Khiêm gõ gõ cửa kính ô tô, trong tiếng mưa ầm ầm giọng anh lộ ra trầm thấp rõ ràng “Xe chúng tôi bị chết máy, làm phiền hai vị có thể đưa chúng tôi xuống núi hoặc cho chúng tôi mượn di động dùng một chút được không?”
Trì Hoan đã quen với anh thì không thấy gì, nhưng đối với người khác lại không đơn giản như vậy. Nhất là tại giữa đêm mưa to như trút nước, người đàn ông anh tuấn cao ngất, áo trên người bị mưa làm ướt hơn phân nửa phảng phất hoà làm một thể với bóng đêm, trên người toát ra khí tức nguy hiểm khiến người ta tim đập chân run.
Đôi tình nhân nhỏ liếc nhau do dự trong chốc lát vừa đưa điện thoại cho anh vừa nói ” Tôi cho anh mượn di động nhưng là nơi này tín hiệu vốn không tốt, trời lại sấm vang chớp giật, có khả năng là không có sóng”.
Mặc Thời Khiêm một tay che dù, tay kia nhận lấy điện thoại, quả thật không có tín hiệu. Lần đầu không gọi được, lần thứ hai thì tín hiệu quá yếu, đầu bên kia căn bản không nghe rõ anh nói gì. Anh nhìn điện thoại trong tay không nói gì, cũng không đem trả lại mà lần nữa lặp lại hỏi “Có thể thuận đường đưa chúng tôi xuống núi không, chỉ cần tới nơi có người dân địa phương là được” hơi ngừng chút anh bổ sung “Xuống tới nơi chúng tôi sẽ cảm tạ hai vị”
Thật ra trong tình huống bình thường thì thuận tiện đưa hai người đi cùng cũng không có vấn đề gì, khổ nỗi tháng trước cũng tại nơi này xảy ra một vụ án giết người. Một cô gái thành phần trí thức leo núi đi xem mặt trời lặn tốt bụng dẫn người xuống núi kết cục lại bị tiền dâm hậu sát, tử trạng vô cùng thê thảm. Chuyện này hai người nghe được lúc ăn tối nên đối với Mặc Thời Khiêm thật cao cảnh giác. Dù sao đối phương cao lớn rắn rỏi khiến người khác cảm thấy vô lực bị áp bách.
Người đàn ông do dự chốc lát khổ sở nói “Phía sau xe của chúng tôi chất quá nhiều đồ đã không còn chỗ ngồi, hay là như vậy, chờ chúng tôi xuống núi sẽ giúp hai vị gọi xe cứu hộ, hoặc hai người cho chúng tôi số điện thoại của bạn bè, chờ có tín hiệu tôi liền lập tức giúp anh liên lạc”
Mặc Thời Khiêm thản nhiên nói “Nhưng ở đây sấm sét quá lớn, rất nguy hiểm, trên xe còn một cô gái, cô ấy sợ”
Trong xe không có tiếng đáp lại nhưng là dễ dàng nhận ra họ không có ý muốn giúp.
Mặc Thời Khiêm híp mắt không tiếng động trả lại điện thoại, người kia lặng lẽ thở phào đưa tay ra nhận. Xuyên qua tiếng sấm chớp cùng tiếng mưa rơi Trì Hoan vẫn còn nghe rõ mồn một người đàn ông đau đớn gào thét. Ngực nhói lên nhưng ngay lập tức cô nhận ra điểm không đúng, nhớ lại có một lần cô mở họp báo bị phát sinh hỗn loạn, Mặc Thời Khiêm lúc ấy vì bảo vệ cô mà bị thương, nhưng không giống người khác kêu rên anh vẫn một mực bảo trì im lặng, kết quả tay cô vừa đụng tới liền thấy tất cả đều là máu.
Bên kia trên xe, Mặc Thời Khiêm một tay dễ dàng vặn tay người đàn ông, tựa hồ chỉ dùng sức liền có thể mang tay hắn bẻ gãy, đau đến mức mặt hắn vặn vẹo, người phụ nữ đi cùng càng bị doạ sợ phát khóc.
⬅ Trước Tiếp ➡