⬅ Trước Tiếp ➡
Mạc Tây Cố nhìn cô gương mặt tinh xảo vẫn đang nở nụ cười, môi mỏng mím thành một đường thẳng,có chút lãnh đạm, cho đến khi tầm mắt rơi vào trên trán cô, bỗng nhiên bao u buồn cùng nóng nảy cả ngày nay đều tan biến hết.
“Trì Hoan, chúng ta nói chuyện riêng đi”.
Lúc trước có người nói với anh, Trì Hoan là đại tiểu thư tính khí kiêu ngạo, tự do phóng khoáng, ai khiến cô không vui, cô liền cay nghiệt khiến người khó chịu, ai lấy cô, thuần phục được thì cô liền là cô gái nhỏ thú vị đáng yêu, không thuần được cô… cô chính là ngựa hoang mất cương .
Anh vẫn cho rằng hình dung như vậy có chút làm quá, giờ phút này đột nhiên anh lại cảm thấy đúng như vậy.
Trì Hoan thu lại tầm mắt từ trên người anh, nhìn về phía đường núi nơi họ vừa đi xuống :“Không cần, anh muốn nói gì tôi đều biết hết, anh chỉ cần nghe tôi nói là được”
Vì mục đích leo núi, mái tóc dài được cô búi lên, càng hiện ra vẻ bénhỏ, nhưng giọng nói lại hoàn toàn không còn tư thái nũng nịu, ngược lại nhàn nhạt bình tĩnh :“Tin tức lúc trước không liên quan tới tôi, nhưng Weibo sáng nay là tôi post, tôi sẽ không làm sáng tỏ, hơn nữa…”
Cô nhìn thẳng vào ánh mắt anh, nhíu mày cười :“Tôi đây, một không bịa đặt, hai không phóng đại sự thật, lúc trước tôi không nói gì, làm gì là vì tôi cho anh thời gian xử lý chuyện cũ, điều chỉnh lại cảm xúc chứ không phải tôi bao dung tha thứ cho vị hôn phu cùng bạn gái cũ cứ gặp nhau không rõ ràng”.
 
 Thật giống như cô cố ý quấn quýt anh.
Trì Hoan vừa dứt lời liền cúi mặt, nhắm chuẩn bên cạnh anh mà lách qua, nhưng vừa lướt tới vai anh lại bị cánh tay đàn ông giữ lại.
Mạc Tây Cố nắm cổ tay cô, ngón tay căng chặt, cúi đầu nhìn chăm chú gương mặt trắng trẻo, giọng nói theo cổ họng thoát ra: “Cô hãy mở họp báo hoặc đăng bài thanh minh trên Weibo, tôi tìm luật sư giúp Nhã Băng ly hôn xong sau này sẽ cùng cô ấy giữ khoảng cách”.
Trì Hoan tĩnh lặng, qua một lúc lâu sau mới nói: “Giữ khoảng cách, cụ thể là như thế nào đây?”
Người kia buông lỏng tay thản nhiên nói: “Sẽ không đơn độc gặp mặt nữa, cho dù thật xảy ra chuyện cũng sẽ báo lại cho vị hôn thê là cô, như thế cô đã hài lòng chưa?”
Trì Hoan cảm thấy bất ngờ, bởi vì cô rõ ràng Mạc Tây Cố đang hạ thấp tư thái thoả hiệp với cô.
Cô mân môi khẽ cười :“Sao, đột nhiên thông suốt?”
Mạc Tây Cố nhìn vào mắt cô :“Tôi từ khi đáp ứng cùng cô kết hôn cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày huỷ bỏ hôn ước, cho tới giờ vẫn luôn như vậy, về phần Nhã Băng…”
Ánh mắt anh hơi trùng xuống, giọng nói nhàn nhạt: “Cô ấy hiện tại không tốt, mà nguyên nhân cũng bởi vì tôi, bởi vì mẹ tôi ép cô ấy tha hương, hốt hoảng liền gả cho người ta, kết quả lại gặp phải kẻ điên như vậy!”
Trì Hoan nghe ra tiếc nuối cùng oán trách dành cho Mạc phu nhân, cô cũng tin anh nói thật, nhưng là một màn tối qua trước cửa bệnh viện liền hiện lên trước mắt. Anh ta hết sức bảo vệ cùng ánh mắt tràn đầy tình yêu của Tô Nhã Băng khiến lòng cô cứng lại. Trì Hoan dùng sức điều chỉnh hô hấp, sau đó mới ngẩng mặt lên đối với anh kéo ra nụ cười vui vẻ: “Vậy thì ngày mai tôi lại đặt phòng tại 1999, anh hẹn Tô tiểu thư cùng chồng cô ấy, gọi cả luật sư tới, chúng ta cùng giải quyết cho xong”.
Mạc Tây Cố nhìn cô một lúc lâu, đáp được, lần nữa kéo tay cô hỏi: “Đã ăn tối chưa?”
Trì Hoan lắc đầu.
“Tôi dẫn cô đi ăn tối rồi về nhà nghỉ ngơi”
Cô không cự tuyệt, xoay người nhìn Mặc Thời Khiêm :“Xe của tôi không lấy được, ở đây khó bắt xe, anh đi cùng chúng tôi đến thành phố lại đón xe về nhà”
Mạc Tây Cố không tiếng động nhìn Trì Hoan, mấy năm nay Mặc Thời Khiêm cùng cô như hình với bóng, anh nhớ không lầm lúc đầu cô đối với người đàn ông này rất không thích, sau đó giống như thói quen dần trở nên có chút ỷ lại. Nhưng bây giờ giữa họ có thêm một loại ăn ý tự nhiên, thậm chí là thân cận, gắn bó không ai có thể chen vào được.
Mặc Thời Khiêm nhàn nhạt liếc cô một cái, lãnh đạm nói: “Tôi đã gọi bạn rồi, bây giờ hẳn cũng tới, Đại tiểu thư, cô cùng Mạc thiếu cứ đi đi”.
Dứt lời anh khẽ vuốt cằm, nhấc chân cố ý đi trước.
Trì Hoan không nói gì, theo Mạc Tây Cố quay lại nội thành, đi ăn xong đến cửa hàng phụ cận mua điện thoại mới, nghĩ một chút điện thoại của Mặc Thời Khiêm đã bị cô ném đi vì vậy liền thuận tiện cũng chọn cho anh một cái.
Lamborghini dừng trước cửa tiểu khu, Mạc Tây Cố cúi đầu tháo dây an toàn, bên kia cô liền nhích lại gần, tựa đầu lên vai anh, xoạt một tiếng chụp một tấm hình. Anh cau mày giương mắt liếc màn ảnh, mặc dù chụp chung nhưng không thấy rõ mặt anh, chỉ có gương mặt cô tựa trên vai cùng một chút bối cảnh trong xe.
Chụp xong cô trở về vị trí của mình: “Đã xong, ngày mai anh tới đón tôi, thuận tiện đi thử áo cưới”.
Anh nhìn cô chậm rãi ừ một tiếng, dặn cô nghỉ sớm rồi lao vút đi trong đêm.
Trì Hoan trở về tắm rửa thay một bộ đồ khác, trở ra liền thấy điện thoại có cuộc gọi nhỡ, thuận tay ấn gọi lại, sau mấy tiếng vang là giọng đàn ông trầm thấp lạnh nhạt: “Đại tiểu thư”.
Cô cười một tiếng vừa lau tóc vừa hỏi: “Làm sao anh biết điện thoại của tôi gọi được rồi hả?”
Cô mua di động xong liền thuận tiện bỏ vào sim số cũ, dù đã qua giờhành chính nhưng chút chuyện nhỏ này không làm khó được Mạc Tây Cố.
“Ngày mai có cần tôi qua không?”
“Không cần, đặt giúp tôi phòng riêng tại 1999, Tây Cố sẽ tới đón tôi qua”
Anh đơn giản đồng ý, cô liền hỏi :“Anh mua di động mới chưa?”
“Còn không có”
“Lúc nãy tôi có thuận tiện mua luôncho anh một cái, đền cho cái ban ngày tôi ném của anh”.
“Đã biết”
“Tôi sấy khô tóc rồi đi ngủ đây, ngủ ngon!”
“Ừ, gặp sau”
Cúp điện thoại, Trì Hoan bĩu môi một cái, nói chuyện có nhất thiết phải kiệm lời như vậy hay không, làm như cô quấn lấy anh, rốt cuộc ai mới là chủ ai là người làm thuê đây.
May cho anh ta cô đây tính khí tốt, là người khác mà anh đối thái độ bất kính thế này liền sa thải cũng không phải không thể.
Sáng ngày thứ 2, Trì Hoan vừa xuống lầu đã thấy xe của Mạc Tây Cố, nhưng khi tới gần thấy bóng dáng phụ nữ ngồi vị trí kế bên tài xế, thần sắc trên mặt phai nhạt đi nhiều, tuy nhiên cô không biểu lộ gì nhiều nện giày cao gót đi qua. Mạc Tây Cố xuống xe thay cô mở cửa ghế sau, ánh mắt không rời khỏi ngũ quan tinh tế mở vô thức giải thích :“Bệnh viện ở gần đây nên tôi tiện đường qua đón Nhã Băng, trên mặt cô ấy có thương tích ra ngoài không tiện”.
Tâm tình của Trì Hoan trước giờ không khó suy đoán, bởi vì tính cách tự do phóng khoáng đã lâu nên không có ý ẩn giấu tâm tình, hết thảy đều hiện ra trong mắt, viết lên trên mặt. Như hiện giờ cô có chút nhàn nhạt không vui, ý cười không tới đáy mắt còn chứa gai nhọn. Cô không ngại anh đi đón Tô Nhã Băng nhưng cô là để ý anh để cô ta ngồi vị trí kế bên người lái, cái vị trí ấy đại biểu cho cái gì, càng ở tầng lớp cao càng hiểu rõ cùng kiêng kỵ những điều này.
⬅ Trước Tiếp ➡