“Hoan nhi, tất cả mọi người đều tại 1999, nhanh tới.”
“1999 ” là quán bar có chế độ hội viên ở Lan thành, cũng là sào huyệt của đám yêu quái bọn họ, cơ bản có gì tụ họp, hoạt động, đều tới chỗ ấy tụ tập.
Trì Hoan lười biếng hỏi: “Có chuyện gì vui sao?”
“Chơi thôi, cậu đã lâu không tới, thế nào, đang tập trước làm người phụ nữ có gia đình à?”
Ngón tay Trì Hoan cuốn tóc mình, nhếch môi đỏ mọng lên cười đắc ý “Mình đây thật vất vả ôm mỹ nam về, nào có thời gian để ý đến mấy cậu a.”
“Phi, đức hạnh, rốt cuộc là không tới ?”
“Được rồi, các cậu nếu nghĩ như vậy, mình liền không làm khó các cậu, hạ mình đi qua, chờ a.”
Bên kia lại cười mắng đôi câu mới cúp điện thoại, Trì Hoan đem điện thoại bỏ vào trong túi, ngẩng đầu đã nhìn thấy xe của Mạc Tây Cố, cô nhấc chân bước nhanh tới, bất quá cô không có mở cửa xe phía ghế phụ, mà gõ cửa sổ xe bên người lái.
Cửa kính màu đen chậm rãi hạ xuống, lộ ra khuôn mặt đàn ông khôi ngô ôn hòa.
“Bạn của em mới vừa hẹn em tụ tập, em đón xe tới được rồi. “?
“Hẹn ở đâu?”
“1999.”
“Lên xe đi.”
Trì Hoan không có cự tuyệt, mặt cong cong lên cười ngọt ngào “Cảm ơn a.”
Vòng qua đầu xe, mở cửa xe chỗ ghế phụ, khom người lên xe.
Xe chạy đến một ngã tư đường, vừa vặn gặp phải đèn đỏ, xe ngừng lại trong dòng xe cộ.
Điện thoại di động của Mặc Tây Cố liền vang dội.
Anh tự tay cầm lên, nhận điện thoại, nhàn nhạt hỏi: “Chuyện gì?”
“Mạc thiếu… Có người đàn ông tự xưng là chồngTô tiểu thư, bây giờ đang ở bệnh viện náo loạn, nhất định phải đem Tô tiểu thư đi.”
Mạc Tây Cố cau mày, âm thanh cũng nghiêm túc “Để cho bảo vệ đuổi anh ta đi, không cho phép tới gần phòng bệnh nữa. “
“Nhưng… Nhưng là, vị tiên sinh kia la hét nói nếu như chúng ta ngăn cản anh ta, liền đem chuyện này ầm ĩ ra ngoài… Nói… Nói…”
Mạc Tây Cố không nhịn được, giọng nói trở nên lạnh lùng “Nói cái gì?”
“Nói vị hôn phu của Trì tiểu thư cùng phụ nữ có chồng cấu kết…”
Mạc Tây Cố theo bản năng, nghiêng đầu nhìn Trì Hoan ngồi kế bên.
Trì Hoan là đại minh tinh có danh tiếng lớn, nếu cùng cô liên quan đến một chút bát quái gì, đều có thể dẫn đến đám chó săn truyền thông truy đuổi, huống chi nếu như lộ ra vị hôn phu của cô cùng phụ nữ khác quan hệ…
Hội Fan của cô một người một ngụm nước bọt sẽ dìm chết Nhã Băng.
“Kéo dài thời gian, tôi sẽ đến.”
Trì Hoan nghe vậy, ngẩn ra.
Cô tự nhiên nghe được cú điện thoại này có liên quan đến Tô Nhã Băng.
Mạc Tây Cố cúp điện thoại, đem điện thoại để xuống.
Chốc lát, âm thanh của anh đè ép mở miệng “Xin lỗi, tôi có việc gấp muốn đi xử lý, lần này em tự đón xe đi đi.”
Trì Hoan nhìn anh, nhếch môi đỏ mọng “Có phải là trong cuộc sống sau này, nếu như cô ấy có chuyện, anh đều sẽ giống như tối hôm qua cũng như bây giờ, đem em ném đi?”
“Tôi ở phòng bệnh cũng đã nói, trước hôn lễ tôi sẽ đem chuyện này xử lý gọn gàng.”
Mạc Tây Cố bình tĩnh, nhưng đề tài câu chuyện có chút xoay chuyển, nhàn nhạt nói: “Nhưng mà Trì Hoan, em cũng không nên quên, thời điểm tôi đáp ứng cưới em còn nói cái gì.”
Thời điểm đáp ứng cưới cô, còn nói cái gì.
Trì Hoan đứng ở ven đường, xe tới xe đi, tay cô nấm chặt túi xách, khí lực càng ngày càng lớn.
Nói đến xã hội thượng lưu của Lan thành thì xưa nay Bắc có Sở Tích, Nam thì có Trì Hoan
Hắn nói, Trì Hoan, tôi có thể cưới em, nhưng nhớ kỹ, tôi sẽ không yêu em.
… …
Đã lâu, cho đến lúc sắc trời đã tối, ven đường đèn từng cái từng cái sáng lên, cô không cảm giác từ trong túi xách cầm kính râm màu trà, che kín hơn nửa bên gương mặt, sau đó đưa tay gọi taxi.
1999 bởi vì là hội viên tạo ra cho nên không có vẻ huyên náo nhiều người.
Cô vừa đi vào đại sảnh, đối diện liền một bóng người đụng tới.
Người kia trực tiếp té lăn trên đất, Trì Hoan cũng bị đụng lui về sau hai bước.