Bắp tay không quá thô, khiến người ta nhìn vào rất thoải mái, có thể cảm nhận được sâu sắc vẻ đẹp và sức mạnh của đàn ông.
Thấy câu hỏi của mình mãi không có ai trả lời, Lâu Ngâm Tiêu khẽ nhíu mày, quay người nhìn sang.
Diệp Đào Yêu nhìn thấy đường nhân ngư với cơ bụng tám múi, thế mới giật mình kêu "a", rồi che mắt lại "Anh anh anh... Anh định làm gì?"
"Tôi định đi tắm." Phản ứng của cô làm cho Lâu Ngâm Tiêu cảm thấy buồn cười, bèn đùa cô "Muốn tắm chung không?"
"Không không không... Không được " Diệp Đào Yêu quay người chạy tới phía cửa "Tôi phải về nhà "
Lâu Ngâm Tiêu quăng áo sang một bên "Cô không sợ con cóc béo kia đang rình mò bên ngoài sao?"
"A..." Tay Diệp Đào Yêu cứng ngắc ngay trên tay nắm cửa.
"Còn nữa..." Lâu Ngâm Tiêu liếc cô một cái, nói tiếp "Cô xác định mình sẽ ăn mặc như thế này chạy lông nhông khắp nơi?"
Diệp Đào Yêu cúi đầu nhìn bản thân.
Chiếc áo phông màu hồng nhạt trên người cô đã rách nát.
Ngoài bộ phận quan trọng không bị lộ ra thì những chỗ có thể lộ đều đã phơi bày ra hết.
Ha ha
Cô vẫn luôn may mắn như vậy đó
"Tôi đi tắm trước " Lâu Ngâm Tiêu đi tới phòng tắm "Cô cũng đi tắm đi, trong phòng ngủ có một phòng tắm phụ đấy Chờ khi tắm táp xong, chúng ta sẽ bàn xem cô định báo đáp ơn cứu mạng của tôi với cô thế nào "
Diệp Đào Yêu "..."
Lời này nghe sao có vẻ mập mờ như vậy chứ?
A hu hu
Cô muốn về nhà
Diệp Đào Yêu nhìn theo bóng lưng Lâu Ngâm Tiêu đi vào trong phòng tắm, rồi rón ra rón rén đi tới chỗ anh để quần áo, cầm lấy chiếc áo sơ mi anh vừa cởi ra mặc lên người.
Cô thật sự rất nhanh trí đúng không?
Phải tự bấm like cho mình một cái mới được
Cô mặc áo sơ mi của Lâu Ngâm Tiêu, cố dằn chút hưng phấn trong lòng xuống, rồi lại đi tới chỗ cửa phòng.
Bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn cầm lấy tay nắm cửa, rồi vặn... không nhúc nhích.
Cô lại ra sức vặn lần nữa... Tay nắm cửa vẫn không chút suy suyển
Vặn vặn vặn... vẫn lù lù bất động.
Cuối cùng thì Diệp Đào Yêu cũng hiểu ra vấn đề.
Thảo nào người đàn ông kia lại lạnh nhạt để mặc một mình cô ở đây.
Hóa ra đó là vì anh ta biết cô hoàn toàn không ra ngoài được
Không phải là quá xảo trá rồi ư?
Diệp Đào Yêu không biết nên làm gì.
Cô cúi đầu ngẫm nghĩ, rồi nhắm mắt lại, nghiến răng quay người đi vào phòng ngủ tìm phòng tắm kia đi tắm.
Dù sao ai hại cô thì kẻ đó gặp xui, mà cô dù có chịu chút thiệt hại nhỏ, nhưng cuối cùng đều gặp dữ hóa lành.
Ha
Ai sợ ai?
Diệp Đào Yêu tắm xong, thật sự không muốn mặc bộ đồ đã rách kia, đành phải lấy áo choàng tắm đàn ông màu nam đã qua sử dụng của khách sạn mặc lên người, quấn chặt xong mới bước ra khỏi phòng tắm.
Cô mở cửa phòng tắm ra, liếc mắt là thấy người đàn ông cứu mình cũng mặc áo choàng tắm y hệt đang ngồi trên giường, trên gối là một chiếc laptop, đang cúi đầu gõ chữ.
Mười ngón tay của anh linh hoạt lướt trên bàn phím, từng ngón thon dài với đốt ngón tay rõ ràng.
Đôi mắt anh rũ xuống, hàng lông mi dài phủ một tầng bóng mờ đẹp đẽ lên mắt.
Diệp Đào Yêu khẽ nuốt nước bọt.
Người đàn ông này... thật sự quá đẹp trai