Cô vội vã rụt tay lại, ngẩng đầu nhìn... ôi xấu hổ quá
Tối hôm qua cô cô cô... không phải cô nằm áp sát mép giường sao?
Từ khi nào mà cô cô cô... chui vào trong ngực người đàn ông này vậy?
Lại còn ôm cổ người ta
Còn quấn chân người ta
Còn sờ ngực người ta nữa
Ôi... Không... Không phải... Không phải tối hôm qua anh ta còn mặc áo ngủ sao?
Ai tới nói cho cô biết từ khi nào trên người anh ta chỉ còn mỗi cái quần ngủ thôi?
"Anh anh anh anh anh anh..." Diệp Đào Yêu giơ hai tay chắn trước ngực, bò nhào xuống giường.
"Tôi tôi tôi tôi... tôi làm sao?" Lâu Ngâm Tiêu tốt tính học câu nói lắp của cô, chậm rãi ngồi dậy.
Đã lâu anh không được ngủ một giấc thoải mái thế này
Mặc dù có uống thuốc ngủ cũng không thể nào ngủ ngon và sâu như thế.
Người chưa từng mất ngủ thì vĩnh viễn không thể hiểu nỗi khổ của việc mất ngủ.
Mà anh đã bị chứng mất ngủ này hành hạ mười mấy năm trời rồi.
Tối hôm qua, thậm chí anh còn chẳng phải làm gì, chỉ cần đặt người xuống giường là chìm vào giấc ngủ luôn, một đêm ngủ ngon không mộng mị.
Hơn nữa, sáng nay khi tỉnh dậy, toàn thân anh thoải mái, tràn trề tinh lực.
Đầu không hề đau chút nào.
Sự thoải mái vui sướng này khiến anh chỉ hận không thể chạy lên tầng đỉnh hét to vài tiếng.
Ở trên thương trường, anh vốn nổi tiếng về sự sát phạt quyết đoán, ít khi để lộ cảm xúc vui buồn.
Từ sau khi trưởng thành, đã không có chuyện gì có thể khiến anh kích động và hưng phấn như thế này.
Mặc dù trong tài khoản thêm vài trăm triệu lợi nhuận chỉ trong một ngày, anh cũng chỉ khẽ cong khóe môi mỉm cười lạnh nhạt.
Nhưng giờ phút này, anh thực sự hưng phấn.
Dường như anh đã... nhặt được bảo bối rồi
Một bảo bối có thể khiến anh thoát khỏi nỗi đau đớn của việc mất ngủ và sự tra trấn của bệnh đau đầu
Nhưng anh sẽ không nói cho bất cứ ai biết về chuyện này.
Bao gồm cả cô nàng bảo bối trông rất xinh đẹp, nhưng nhìn thì có vẻ hơi... ngu ngốc kia
Diệp Đào Yêu đứng bên giường, hai tay níu chặt mép giường, ánh mắt thì nhanh chóng nhìn lướt qua tám múi cơ bụng, sau đó nhanh chóng che mắt mình "Anh anh anh anh anh... Làm sao anh không mặc quần sao?"
Lâu Ngâm Tiêu thức dậy xuống giường, khóe môi sung sướng cong lên ""Quần ngủ không được tính là quần áo?"
Anh ngọt ngào ngủ say suốt một đêm hôm qua... Trừ vài phút lúc giữa bị nóng nực làm cho thức giấc.
Anh mở mắt nhìn xuống, cô gái nhỏ với mái tóc đen như thác nước đang ôm lấy cơ thể anh giống hệt bạch tuộc, ngủ no say.
Cơ thể mềm mại tựa như một chiếc lò sưởi nhỏ dán sát làm cả người anh khô nóng.
Chỉ là một hương thơm như có như không quẩn quanh nơi chóp mũi, thấm vào tim gan lại khiến anh thấy khoan khoái dễ chịu xưa nay chưa từng có.
Cân nhắc vài giây, anh chọn cởi áo ngủ, mặc quần ngủ, để nửa thân trên trần trụi rồi ngủ tiếp.
Đúng là mát mẻ.
Sau đó là một đêm say giấc nồng, ngủ tới hừng đông.
Diệp Đào Yêu lấy bàn tay trên mắt mình ra, bắt đầu bối rối... Quần ngủ có tính là quần áo không.
Cô chợt nhớ đến một bài ca dao Cậu cả, cậu hai đều là cậu của anh, ghế lớn, ghế nhỏ đều là mảnh gỗ.
Cho nên quần ngủ cũng được coi là quần áo... Phải không?