Cố Tuyết Nghi dừng tay, lần này cô không có chậm rãi cuốn thắt lưng, mà là thuận tay ném sang một bên.
Lúc này Yến Văn Bách mới chậm rãi buông lỏng đôi môi đang cắn chặt, bởi vì phải chịu đựng đau đớn, cậu ta vừa mở miệng, âm điệu cũng giảm xuống không ít...
"Cô không đánh?"
Bọc lấy một chút oán khí, ngữ điệu lại mềm nhũn, ngược lại có chút giống như đang làm nũng với người thân cận.
Yến Văn Bách âm thầm cắn răng, lập tức hối hận vì đã mở miệng.
Cố Tuyết Nghi căn bản không chú ý tới đủ loại phản ứng của cậu ta, cô hết sức thản nhiên nói "Ừm, không đánh. Đánh người ngoài cần phải nặng tay mới có thể có hiệu quả chấn nhiếp. Đánh người nhà mình, không giống nhaụ"
Người nhà mình?
Yến Văn Bách ngây ngẩn cả người, cậu ta há miệng thở dốc, vừa ngậm lại, lại há miệng thở dốc, cuối cùng vẫn không nói ra câu cô không phải người Yến gia.
Cố Tuyết Nghi chậm rãi đi về phía trước, hơi hơi cúi người, cúi đầu nói với người ở dưới tầng "Bác sĩ."
Bác sĩ gia đình còn chưa đi, lúc này vội vàng cầm lấy hòm thuộc, vội vàng cộp cộp cộp chạy lên.
Cố Tuyết Nghi xoay người dựa vào lan can phía sau, chỉ chỉ vào trán Yến Văn Bách "Xem cho cậu ta một chút."
"Kể cả vết thương vừa bị đánh trên người."
Vẻ mặt của cô vẫn lạnh nhạt bình tĩnh như trước, mặt mày lại xinh đẹp kinh người.
Áo gió màu đỏ khoác lên người cô giống như hóa thành một ngọn lửa, vững vàng in ở đáy mắt người khác, mang theo nhiệt độ nóng rực.
Yến Văn Bách cúi đầụ
Đáy lòng dâng lên cảm xúc phức tạp hơn, bên trong xen lẫn một chút hương vị vừa chua xót vừa ấm áp không dễ phát hiện.
Chờ bác sĩ gia đình xử lý xong vết thương cho Yến Văn Bách, Yến Văn Bách ngẩng đầu lên, đã không còn thấy bóng dáng Cố Tuyết Nghi nữa.
Yến Văn Bách nhíu mày, do dự một chút, gọi người giúp việc tới, hỏi "Cái người dưới lầu kia... Tên là Tưởng Mộng?"
"Vâng."
"Chính là người phụ nữ mà lúc trước paparazzi tung tin, nói cô ta cùng anh trai tôi một trước một sau ra khỏi khách sạn?"
"Đúng vậy."
Sắc mặt Yến Văn Bách trầm xuống, lạnh lùng nói "Anh trai tôi đã mất tích nửa tháng rồi, scandal hư ảo kia cũng là chuyện ba tháng trước. Bây giờ cô ta chạy tới cửa để làm gì?"
Làm sao người giúp việc có thể trả lời được, đành phải ngơ ngác mà nhìn Yến Văn Bách.
Yến Văn Bách đứng lên đi xuống dưới lầụ
Thật sự khinh anh trai cậu ta mất tích, Yến gia không có người, loại mặt hàng gì cũng có thể tới cửa giương oai sao?
Ai biết được, chờ xuống lầu, phòng khách dưới lầu đã không còn bóng dáng Tưởng Mộng.
Yến Văn Bách nhíu mày hỏi "Người đâu?"
"Đã đi vài phút trước. Nói là không khỏe, phải đến bệnh viện."
Yến Văn Bách cau mày không buông ra, cậu ta quay đầu nhìn thoáng qua phương hướng trên lầụ
Cố Tuyết Nghi ở tầng ba.
"Cố … Cố Tuyết Nghi đâu?" Yến Văn Bách lại hỏi.
Trước kia cậu ta luôn gọi thẳng tên Cố Tuyết Nghi, nhưng lúc này lại gọi như vậy, đáy lòng Yến Văn Bách luôn có cảm giác quái dị nói không nên lời. Nhưng muốn cậu ta gọi là "chị dâú, cậu ta lại không chịụ
Nữ giúp việc không nhận ra ý tứ trong giọng nói cứng ngắc của Tứ thiếu, trả lời "Phu nhân trở về phòng nghỉ ngơi, còn bảo chúng tôi không được quấy rầy cô ấy."
Bọn họ cũng thật sự không dám đi quấy rầy.
Có ai muốn bị đánh chứ?
Ai cũng không muốn.
Yến Văn Bách không hỏi nữa, cậu ta chỉ bất giác cúi đầu, yên lặng giơ tay ấn lên vết thương ở thái dương.
Vết thương khá lớn, là bị miếng thủy tinh như cửa kính cắt phải.
Ấn một cái, có chút đau, cùng cảm giác nóng rát của thuốc bôi đan xen cùng một chỗ...
Cố Tuyết Nghi trở về căn phòng ban đầụ
Tất cả mọi thứ trong thế giới này đối với cô mà nói, xa lạ nhưng cũng không phức tạp. Ít nhất chuyện này có nghĩa là cô có thể sống sót tốt ở đây.