"Chuyện tiếp theo cũng không cần cô quản."
Cố Tuyết Nghi quay đầu nhìn về phía Giang Tĩnh "Mời Giang tam thiếu đến nhà một chuyến."
Giang Tĩnh không nghĩ tới Cố Tuyết Nghi lại mời mình, cậu ta liếm liếm môi, nghĩ thầm có cái gì mà lão tử không dám đi? Lập tức gật đầu "Được, đi thôi đi thôi "
Yến Văn Bách vừa nghe, lập tức nổi trận lôi đình.
Cố Tuyết Nghi mời Giang Tĩnh đến Yến gia làm cái gì? Giang Tĩnh vừa mới đánh nhau với cậu ta Chẳng lẽ Cố Tuyết Nghi còn muốn mời người trở về để trấn an xin lỗi sao? Cô sợ Giang gia như vậy sao? Không được Cậu ta không thể để cho Cố Tuyết Nghi làm mất mặt Yến gia.
Yến Văn Bách liếc mắt một cái đã nhận ra được chiếc xe đậu ở ven đường là xe nhà mình, vì thế lập tức bước nhanh tới, mở cửa ghế lái, ngồi vào.
Tài xế thấy sắc mặt cậu ta không đúng, ngượng ngùng kêu một tiếng "Tứ thiếụ"
Xong rồi xong rồi, nhất định là vừa rồi phu nhân cùng Tứ thiếu xảy ra tranh chấp.
Rất nhanh Cố Tuyết Nghi và Giang Tĩnh cũng đã lên xe.
Yến Văn Bách nghe thấy tiếng đóng cửa xe, quay đầu lại. Vừa quay đầu lại, lúc này cậu ta mới chú ý tới Cố Tuyết Nghi mặc một cái váy ngủ, lộ ra cần cổ mảnh khảnh thẳng tắp, ngực một mảnh tuyết trắng ... Bên ngoài cũng chỉ khoác một cái áo gió đơn giản, đai lưng bó sát vào eo thon, dáng người thướt tha ... Mí mắt Yến Văn Bách giật giật, thế nhưng có chút không dám nhìn tiếp.
"Dừng xe." Yến Văn Bách lên tiếng.
Tài xế vội vàng đạp phanh, cẩn thận nói "Tứ thiếu? Làm sao vậy?"
Yến Văn Bách mở cửa xe đi xuống, đi tới hàng ghế sau mở cửa, nói với Cố Tuyết Nghi "Cô ngồi phía trước."
Cố Tuyết Nghi ngước mắt nhìn cậu ta nhưng không nhúc nhích. Yến Văn Bách có chút không dám nhìn thẳng cô.
"Nhanh...".
Lời nói đến bên miệng lại bị Yến Văn Bách nuốt xuống.
Cậu ta miễn cưỡng rít ra một câu từ trong kẽ răng "Mời chị dâu ngồi ở phía trước."
Cô ăn mặc như vậy mà ngồi cùng Giang Tĩnh, vậy tính là chuyện gì xảy ra? Làm sao có thể để cho Giang Tĩnh nhìn thấy được? Giang Tĩnh là cái thứ gì chứ
Lúc này Cố Tuyết Nghi mới đứng dậy đổi sang ghế lái phụ.
Cô không quan tâm.
Đã đến tuổi này rồi, còn tính tình tiểu hài tử. Cô nhớ đến gia tử của Thịnh gia, tuổi này đã theo phụ thân thúc bá ra chiến trường. Nhưng mà tính tình tiểu hài tử cũng càng tốt hơn là đắn đo dạy dỗ. Hiện tại bẻ trở về chính đạo, còn chưa muộn.
Giang Tĩnh cười lạnh một tiếng "Yến Văn Bách, mày làm cái gì vậy?"
"Mày lại nói nhảm, có tin tao nhét đầu mày xuống dưới bánh xe hay không?" Yến Văn Bách lạnh mặt nói.
Hai người lại mắng nhau vài câu, nhưng mà dù sao cũng không đánh nhau trong xe.
Rất nhanh xe đã lái về biệt thự Yến gia.
Trong biệt thự, Tưởng Mộng được bác sĩ gia đình đến khám, lúc này Vương Nguyệt cũng tỉnh táo, còn nghi ngờ vị Tưởng tiểu thư này đang giả vờ? Thủ đoạn này ... So với Cố Tuyết Nghi còn lợi hại hơn nhiều Này là muốn khuấy động vào Yến gia, còn không nháo ra được nhiều chuyện hơn sao?
Vương Nguyệt đặt một tách cà phê trong tầm tay Tưởng Mộng. Tưởng Mộng lại vén tóc lên, nhu nhược nói "Thật ngại quá, tôi đang mang thai, sao có thể uống cà phê được?"
Vương Nguyệt đang chuẩn bị uyển chuyển nói cái gì đó, lập tức nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng xe.
Rất nhanh, Cố Tuyết Nghi và Yến Văn Bách lần lượt vào cửa, phía sau còn có Giang Tĩnh đi theo.
Tưởng Mộng sửng sốt.
Cố Tuyết Nghi thật đúng là mang được Yến Tứ thiếu trở về?
Tưởng Mộng vội vàng đứng dậy. Yến Văn Bách cũng chú ý tới bên này, quay đầu lạnh lùng hỏi "Cô ta là ai?"
"Chào tứ thiếu, tôi là Tưởng Mộng."
Giang Tĩnh xen miệng vào "À, đã thấy qua trên TV, không phải là mấy năm trước diễn một bộ phim truyền hình rất ngu ngốc sao? Còn rất hot. Còn có, chụp quảng cáo nội y cũng không tồi."