Ngay cả Giang Hoài cũng có thể nhìn ra ý muốn của anh, làm sao anh có thể lừa mình dối người được.
“Đại Bạch…”
Thấy anh im lặng, trong mắt Lạc Li hiện lên một tia nghi ngờ.
“Nghe lời, ăn cháo trước.”
Tránh không nói hai chữ em gái kia, cháo trong tay Bạch Dục lập tức đút vào trong miệng cô.
“Tôi nói rồi, người phụ nữ của tôi không cần anh phải chăm sóc ”
Với vẻ mặt hung ác lại nham hiểm, Giang Hoài trực tiếp hất đổ cháo trong tay anh.
Đôi mắt đầy nguy hiểm của Bạch Dục nheo lại, nồng nặc sát ý, như bật ra toàn bộ sức mạnh.
“Ồ, người phụ nữ của anh? Giang Hoài, anh còn mặt mũi gì mà nói ra câu này? Nếu anh thật sự coi em ấy là người phụ nữ của anh thì còn làm trò anh anh em em với người phụ nữ khác trước mặt em ấy à? Nếu anh thật coi em ấy là người phụ nữ của anh thì vì sao em ấy bị bệnh cả một đêm mà anh cũng chẳng quan tâm đến Ngoài Tống Thiên ra thì trong lòng anh còn chứa được vị trí của em ấy không? Em ấy là người, không phải là đồ vật anh muốn trêu đùa thì trêu, không muốn nữa thì ném qua một bên ”
“Vậy thì sao? Bạch Dục, người em ấy thích chính là tôi, em ấy vui khi bị tôi đối xử như vậy, anh có ý kiến gì?”
Cười nhạo một tiếng, Giang Hoài nói với vẻ vô cùng hài lòng với bản thân.
“Cái đồ khốn kiếp…”
Lời anh ta nói đã hoàn toàn chọc giận Bạch Dục, nắm chặt tay đến nỗi nổi cả gân xanh, anh lập tức giơ tay lên muốn cho Giang Hoài một quyền.
Đồng tử co lại mãnh liệt, Lạc Li mau chóng ôm lấy eo thon của anh “Đừng, Đại Bạch ”
Giang Hoài thấy thế thì càng thêm kiêu ngạo, lộ ra một nụ cười khıêu khích liếc nhìn Bạch Dục.
Đáng chết…
Vẻ mặt Bạch Dục thay đổi rồi lại thay đổi. Cuối cùng, đôi tay anh suy sụp buông ra.
Ha.
Rốt cuộc anh đang chờ mong cái gì.
Rõ ràng đã biết người cô yêu là Giang Hoài, cho dù Giang Hoài quá đáng thì cô vẫn mãi mãi hướng về anh ta.
Chính cô cũng không để bụng. Mà anh… Có tư cách gì mà ra mặt thay cho cô.
Đúng thật… Rời đi mới là lựa chọn chính xác nhất
Trái tim… Thật sự rất đaụ
“Buông tay ”
Rất lâu sau Bạch Dục mới khàn khàn phát ra hai chữ này.
“Đại Bạch…”
Mặt lộ ra vẻ lo lắng, Lạc Li từ từ buông tay, trên người Bạch Dục tỏa ra một loại mệt mỏi đến mức tuyệt vọng tận cùng, anh xoay người rời khỏi đó.
Bóng dáng cao lớn kia lại nhiều thêm một vẻ tịch mịch khó hiểu khiến người ta đau lòng.
“Bạch Dục…”
Mở miệng ở ngoài cửa kia là Tống Thiên thong dong đến chậm.
Ngay cả một ánh mắt Bạch Dục cũng không cho cô ta, kiên cường rời đi.
“Cô đến làm gì ”
Nhìn thấy cô, vẻ mặt Giang Hoài lập tức u ám đi mấy phần.
“A Hoài… Anh nghe em giải thích được không……”
Cắn chặt môi dưới, Tống Thiên đi đến chỗ anh ta, trong mắt bị bao lấy bởi sương mù nhàn nhạt lại mờ mịt.
“Cút ”
Môi mỏng nhếch lên, Giang Hoài không chút lưu tình phát ra một từ đơn âm tiết.
“A Hoài Chúng ta nhất định phải như vậy sao… Em có thể giải thích…”
Nước mắt cứ thế mà trào ra, Tống Thiên đau lòng đến nỗi nghẹn ngào.
“Ồ… Giải thích? Cần giải thích hả? Nói cô không phải là gì của tôi, đấy là quyền tự do của cô hay là muốn nói cho tôi, cô không yêu anh ta, tất cả những thứ này chỉ là hiểu lầm? ”
Trái tim co rút đau đớn, Giang Hoài cười lạnh hỏi ngược lại.
Đáng chết, rõ ràng biết cô ta là người phụ nữ lả lơi ong bướm, vì sao vừa thấy cô ta rơi lệ, trong lòng anh ta đã rối loạn hoàn toàn