⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng trên khóe môi lại nở nụ cười si mê, tận hưởng xúc cảm da thịt của anh.
438, ……
Diễn chỉ trong vài giây luôn
“Đồ ngốc… em còn có anh mà… anh ta không cần em, anh cần em, từ hôm nay trở đi anh sẽ là người nhà của em, đừng khóc nữa, ngoan… bé con...”
Giọng nói khàn khàn đầy tuyệt vọng như gõ vào tim Bạch Dục, anh đưa tay ra vỗ về sau ót cô, giọng cô run run trước lời nói của anh
“Thật sao? Đại Bạch thật sự mãi mãi sẽ không phản bội A Li, chỉ có một mình A Li thôi phải không?”
Hai mắt Lạc Li đẫm lệ ngước lên, cẩn thận hỏi.
Tôi khinh, rõ ràng Boss vai ác nói muốn làm người nhà của cô, đừng có mà thay đổi câu chữ nha gái
438 không nhịn được la lên
Tuy nhiên, hai nhân vật chính lại xem như nó không tồn tại.
“Đồ ngốc này, anh có bao giờ lừa em chứ.”
Nhẹ nhàng lau nước mắt trên khóe mắt cô, giọng nói Bạch Dục tràn đầy sự dịu dàng và nuông chiềụ
“Cảm ơn anh… Đại Bạch...”
Lại bị anh ôm vào lòng, Lạc Li liền khóc.
Trái tim, nặng trĩụ
Bời vì Bạch Dục biết rằng, từ bây giờ, anh sẽ có thêm một phần trách nhiệm.
Nhưng những câu cô nói trong lúc hoảng loạn, làm anh có chút khó hiểụ
Cô nhóc này đối với Giang Hoài… Thật sự là yêu sao?
Có lẽ, từ đầu đến cuối, những gì cô cần chỉ là một mái ấm mà thôi...
Có cái rắm, cô ta chỉ là muốn ăn đậu hũ của anh thôi
438 biết được sự thật, lộ ra nụ cười như bà dì.
Chỉ số IQ của Boss phản diện này không ra làm sao, giám định hoàn tất. OVER
Trên mặt đất lạnh ngắt, Bạch Dục lo cô sẽ sinh bệnh, liền ôm Lạc Li quay về giường, rút ra tờ khăn giấy lau mũi cho cô.
“Xì ra nào ”
Nghe câu ra lệnh, Lạc Li liền xì một lượng lớn nước mũi ra khỏi mũi.
Nhưng anh cũng không có chút xíu gì gọi là ghét bỏ, ném khăn giấy vào thùng rác, lại lấy thêm một tờ khăn giấy khác lau nước mắt cho cô.
“Đau không?”
Nhìn vết răng dính máu trên cổ anh, Lạc Li cẩn thận xoa xoa vết thương.
“Không đaụ”
Bạch Dục lắc đầu, trong mắt đầy vẻ nuông chiềụ
“Nói dối.... Em xin lỗi… Đại Bạch...Em không nên dồn toàn bộ tức giận lên người anh...”
Hít hít mũi, trong mắt Lạc Li lại ngưng tụ hơi nước, nói lời xin lỗi.
Bạch Dục định nói gì đó, nhưng cô đột nhiên cúi đầu xuống, đôi môi hồng hào phủ lên miệng vết thương, cô liếm vết thương của anh.
Máu nóng nhanh chóng dồn lên trán anh, khiến cho cơ thể tê dại.
“Phù phù liếm là không đau nữa, A Li liếm cho anh phù phù...”
Khuôn mặt nhỏ tràn đầy vẻ nghiêm túc, không có một chút sự khinh nhờn, Lạc Li hơi ngẩng đầu lên, cái miệng nhỏ thổi phù phù vào vết thương.
Hô hấp thoang thoảng như lông chim phớt lên cổ anh, khiến cả người Bạch Dục căng thẳng.
“Được rồi… anh không sao...”
Đẩy cô ra, Bạch Dục thầm điều chỉnh lại hô hấp, giọng khàn khàn nói.
Sợ nếu như cô lại tiếp tục, anh sẽ làm ra chuyện không thể cứu vãn được.
“Làm sao không có chuyện gì được, chảy máu cả rồi...”
Trong lòng run lên, Bạch Dục nhanh chóng lùi về sau một bước, tránh đi trong ánh mắt khó hiểu của cô.
“Xin lỗi, anh đi vệ sinh ”
Trong nháy mắt, sắc mặt Lạc Li liền tối sầm lại.
Trong bầu không khí tốt như vậy, anh lại chạy trốn?
Trốn vào phòng tắm là có ý gì chứ?
Tình cảm của cô còn không bằng năm ngón tay cô nương sao?
Hahaha ... Em gái ơi, cô có chắc là BOSS phản diện có tình cảm với cô không?
438 cười to thành tiếng.
“Cút ”
Lấy chăn bông che đầu lại, Lạc Li, lần đầu tiên nếm trải thất bại, vẻ mặt cực kỳ âm ụ
Không nên nha...
Lạc Li hít sâu một hơi, trong mắt như có ánh sáng, nhất định phải làm được.
Nửa giờ sau, Bạch Dục vừa tắm nước lạnh từ trong phòng tắm bước ra.
“Đại Bạch… Đói...”
⬅ Trước Tiếp ➡