Chương 17
"Ta chỉ sợ nàng quá dâm phụ, nhân lúc vi phu không có mặt, để cho nam nhân khác tới cắm tiểu huyệt dâm đãng mãi mãi đút không no kia."
"Phu quân..." Lê Viện trừng mắt nhìn hắn. "Chàng nói vớ vẩn, ta... Ta không thèm để ý tới chàng."
"Được được được, không nói nữa. Nhưng nếu như nàng thật sự dám làm như vậy, ta sẽ giết chết tên Trần Dịch Bắc kia, sau đó dùng xích sắt trói nàng lại, để nàng làm t̠ình nô của ta cả đời."
Tình nô Nô lệ tình du͙c
Lê Viện rùng mình một cái.
Đúng là đại nhân vật phản diện biến thái.
Cũng may cô thật sự không có tâm tư đi câu dẫn Trần Dịch Bắc, bằng không rất có khả năng sẽ bị hắn điên cuồng lăn lộn.
Nhưng mà, có lẽ bây giờ Trần Dịch Bắc sắp không bình tĩnh nổi nữa Nếu bọn cô cứ đứng đây mãi không rời đi, chỉ sợ côn thịt của hắn ta thật sự muốn nổ tung.
Nhịn lâu như thế xem ra cũng là người biết điềụ
"Ta là của phu quân, chỉ cho phu quân cắm." Lê Viện ôm lấy cổ Trần Dịch Sâm. "Ta mệt rồi. Chàng ôm ta về phòng đi Ta muốn được nghỉ ngơi nha."
"Xem ra nàng cần rèn luyện thân thể cho tốt. Vi phu không cao hứng lắm, thân thể của nàng luôn theo không kịp, thật mất hứng." Trần Dịch Sâm vừa trách yêu vừa bế cô lên, bàn tay xoa mông cô.
"Đừng sờ loạn." Lê Viện đấm một cái vào ngực hắn.
"Lại muốn? Quả nhiên là tiểu dâm đãng. Nhưng mà không sao, vi phu còn nhiều thời gian, về phòng lại làm tiếp." Nói xong, Trần Dịch Sâm bước đi nhanh hơn.
Sau khi hai người rời khỏi, Trần Dịch Bắc từ phía sau kệ sách đi ra.
Hắn ta thở hổn hển, cầm lấy gậy thịt, tưởng tượng đến dáng vẻ dâm đãng của Lê Viện toát côn thịt lên xuống
"Ưm... Phỉ Nhi, dâm phụ, ta muốn thao nàng. Nàng là của ta, nàng vốn dĩ là của ta. Ta muốn cướp nàng về, mỗi ngày đều thao nàng, ngày ngày ngậm côn thịt của ta trong miệng, tiểu huyệt chứa đầy tinh dich ta. Thật sướng a... a..."
Sau một lúc vuốt ve côn thịt, một lượng tinh dich bắn ra ngoài. Sắc mặt Trần Dịch Bắc âm u, gắt gao cắn môi dưới.
Hắn ta rời khỏi thư phòng, trở lại sân viện của mình.
"Gia..." Nha hoàn quét tước hành lễ với Trần Dịch Bắc.
Bước chân hắn ta dừng lại, nhìn nữ nhân trước mặt.
Trong nháy mắt nha hoàn cúi đầu xuống, cực kỳ giống bộ dáng của " Nguyễn Vũ Phỉ ". Vừa rồi Nguyễn Vũ Phỉ ngậm mút côn thịt của Trần Dịch Sâm chính là dáng vẻ này.
Hắn ta bắt lấy nha hoàn quét tước, kéo nàng ta vào phòng.
"Gia... Gia..."
Ngoài sân, đám người hầu tròn mắt nhìn nhaụ Còn có mấy tỳ nữ nuốt một ngụm nước bọt, trong mắt tràn đầy ghen ghét.
Kiệu hoa đưa nhầm phòng
Đường Ngọc Kiều đứng ngoài cửa, nghe tiếng rên ɾỉ từ bên trong truyền ra, sắc mặt đen như đáy nồi.
Nàng ta chỉ mới về nhà mẹ đẻ có một chuyến, thế mà phu quân như tiên như ngọc kia của nàng ta lại có thể cùng nữ nhân khác điên loan đảo phượng? Nghe tiếng nữ nhân bên trong kêu đến dâm đãng như thế, có thể thấy được trượng phu nhà nàng ta có bao nhiêu nhiệt tình. Ngày thường khi hắn chạm vào mình cũng không kích tình mãnh liệt như vậy. Mỗi lần đều rất ôn nhu dịu dàng, tuy là hoàn hảo không có gì để chê, nhưng vẫn luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Cho tới bây giờ nàng ta mới nhận ra rằng, khi người nam nhân đã si mê với một người nữ nhân, thì ngay cả thần tiên cũng sẽ rơi vào phàm trần.
Chẳng lẽ bình thường Trần Dịch Bắc đối xử ôn nhu dịu dàng với nàng ta đều là giả sao?