Chương 3
Lúc này Trần Dịch Sâm còn chưa biết tân nương tử trước mặt không phải là tân nương của mình. Mặc dù vị hôn thê của hắn có danh tiếng đệ nhất mỹ nhân kinh thành, nhưng hắn chưa từng nhìn qua mặt nàng. Có một lần ngẫu nhiên găp được ở bên ngoài, thì mấy vị bằng hữu bên người vỗ hắn trêu ghẹo, vì thế cũng chưa từng liếc mắt nhìn qua một cái. Trong thâm tâm hắn cho rằng nữ nhân thậm chí còn không thú vị bằng thanh kiếm trong tay mình.
Lần đầu tiên, Trần Dịch Sâm nghiêm túc nhìn tân nương tử trước mặt, sau đó phát hiện rất thuận mắt.
"Ngươi đem mũ phượng gỡ xuống giúp ta, cổ của ta sắp gãy mất." Lê Viện biết tính tình Trần Dịch Sâm tương đối trầm lặng, cần phải chủ động xuất kích. Bằng không hôm nay bọn họ có thể nhìn mặt nhau cả đêm mà không nói lời nào.
Trần Dịch Sâm nghe lời gỡ mũ phượng trên đầu cô xuống.
Lê Viện lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Thoải mái hơn nhiềụ Cảm ơn phu quân."
Trần Dịch Sâm sửng sốt một chút.
Phu quân...
Cái xưng hô này thật mới mẻ.
Có điều, một chút hắn cũng không chán ghét.
Lê Viện đứng lên, đối diện với Trần Dịch Sâm, khuôn mặt nhỏ thẹn thùng "Phu quân... Chúng ta có phải uống rượu giao bôi không?"
Đôi mắt Trần Dịch Sâm hơi trầm xuống.
Hắn đi theo cô, bước về phía cái bàn.
Lê Viện nhếch khóe miệng.
Trần Dịch Sâm rót ra hai ly rượu, một ly đưa cho Lê Viện. Người kia nhận lấy, kéo tay hắn, đỏ mặt uống hết.
Một ly rượu vào trong bụng, hơi nóng đồng thời xông lên.
Rượu giao bôi trong đêm tân hôn bình thường đều bỏ thêm thứ hỗ trợ gạo nấu thành cơm. Huống chi người đứng phía sau màn hoán thê ước gì bọn họ sớm ván đã đóng thuyền, vì thế cho thêm liều lượng nhiều hơn bình thường.
Trần Dịch Sâm nhìn gương mặt nữ nhân mỹ lệ như ánh trăng, trong lòng tràn đầy phức tạp.
Quả nhiên là danh tiếng đệ nhất mỹ nhân trong truyền thuyết. Nhìn khuôn mặt nàng như quả đào nhỏ xinh, dáng người thướt tha, mị nhãn như yêu tinh, đôi mắt liếc mắt đưa tình kia như muốn câu mất lòng người.
Hắn nuốt nước miếng.
Nóng quá.
Muốn làm.
Kiệu hoa đưa nhầm phòng
Nghe vậy, Tô Lam cau mày nói "Hoạt động tẻ nhạt như vậy chắc em không tham gia đâụ"
"Vậy là em muốn anh mời người phụ nữ khác đi cùng anh sao?" Quan Triều Viễn đe dọa ở đầu bên kia.
Quả nhiên câu này có tính sát thương, đương nhiên đáy lòng Tô Lam không muốn anh dẫn người phụ nữ khác tham gia, chỉ nghĩ có người phụ nữ khác đứng cạnh anh, mà lại còn khoác tay anh, trong lòng cô bỗng cảm thấy vô cùng ghen ghét.
"Anh có thể đi một mình mà." Tô Lam đề xuất.
"Hoạt động này phải có người nữ đi cùng thì mới không bị coi là mất lịch sự, hơn nữa em sắp trở thành vợ Tổng giám đốc Tập đoàn Thịnh Thế, mấy ngày tới phải gửi thiệp mời đi rồi, có rất nhiều người muốn xem phong thái của vợ Quan Triều Viễn như thế nào, em đừng để bọn họ thất vọng chứ " Quan Triều Viễn nhẹ nhàng nói.
Nghe vậy, Tô Lam miễn cưỡng đáp "Được."
Đầu bên kia thấy Tô Lam đồng ý rồi, anh mừng rỡ nói "Nhớ phải trang điểm đẹp một chút "
"Trang điểm phải mất tiền đó." Tô Lam hất cằm nói.
"Chẳng phải thẻ phụ của anh ở chỗ em sao? Số dư hai nghìn vạn cho em quẹt thoải mái, không phải tiết kiệm cho anh." Nói xong, đầu bên kia tắt máy.
Lúc này đúng lúc Kiều Tâm đẩy cửa bước vào, cô ấy đưa một tài liệu tới trước mặt Tô Lam.
"Sao vậy? Sao mặt cau mày có vậy?" Kiều Tâm nhìn vẻ mặt của Tô Lam, hỏi.