Chương 12
cắm trong cơ thể làm bụng Kiều Tri Niệm phồng lên, đầy ắp thứ mà người đàn ông vừa bắn vào.
Tần Dập rút côn thịt còn đang ngóc đầu của mình ra, mặc quần bơi vào.
Sau đó anh choàng một tay lên vai, tay còn lại thì luồn qua chân bế cô lên.
Hoa huyệt múp máp vẫn đang nhỏ dịch trắng ra.
Anh bất đắc dĩ vỗ vỗ mặt rồi ôm Kiều Tri Niệm lên lầụ Tần Dập đặt người lên giường trong phòng ngủ, giúp cô rửa sạch vùng kín, cẩn thận đắp chăn lại.
Tiếp đó anh vào phòng tắm tẩy rửa sạch sẽ, mặc quần áo chỉnh tề bước ra khỏi phòng.
Trong thư phòng, một người đàn ông mặc áo sơ mi hoa hoè đang ngồi bắt chéo hai chân trên ghế sô pha.
Khi thấy Tần Dập xuất hiện với đầu tóc ướt, anh ta nhướng mày, đôi mắt ranh ma chớp chớp, nở một nụ cười phóng đãng.
“Khiến anh Tần bỏ mặc người đẹp để đến gặp đứa em này đây, xem ra mặt mũi của em cũng không hề nhỏ.” Tống Hoài Cẩn bước đến trước mặt Tần Dập, đánh giá anh từ trên xuống rồi gật đầu “Mất trinh đúng là khác thật, nhìn cũng giống con người lắm.” Trên bàn có hộp thuốc, anh rút một điếu rồi tự châm “Em đã nói với anh từ lâu rồi, hai mươi tám tuổi mà không phá thân thì sẽ biến thái lắm đó.
Anh xem bộ dạng của mình đi, cô gái nhỏ đã bị anh hành hạ nhiều lắm phải không?” Ngày thường, nếu Tống Hoài Cẩn dám mỉa mai như vậy thì Tần Dập đã cho anh ăn một đấm rồi, nhưng vì hôm nay tâm trạng rất tốt nên cũng mặc kệ.
Tần Dập nhìn Tống Hoài Cẩn, cau mày châm thuốc “Có chuyện thì nói, không có thì cút.” “Em nói, em nói.” “Nhà họ Hoắc mà anh bảo em điều tra, không có thế lực ở Đông Nam Á, nhưng thế lực ở nước Z lại không hề đơn giản.
Anh có chắc cô vợ nhỏ của mình là cô chủ nhà họ Hoắc không đấy?” Tống Hoài Cẩn đưa tấm ảnh trong điện thoại cho Tần Dập xem.
Trên màn hình là một cô gái mặc bộ đồng phục học sinh đứng trước cửa trường học, nụ cười rực rỡ động lòng người, đôi mắt ngây thơ trong sáng lấp lánh như ánh sao.
Đứng phía sau cô là một người đàn ông cao lớn lạnh lùng.
“Lúc vợ chủ tịch trước của nhà họ Hoắc – Hoắc Chính Kỳ sinh đứa con gái này thì bị khó sinh, vất vả lắm mới chuyển nguy thành an, ông ấy thương vợ nên để con gái theo họ mẹ, trong giới doanh nhân nước Z ai cũng biết chuyện này.
Mấy năm trước, sau khi con trai trưởng của nhà họ Hoắc – Hoắc Tri Hành tốt nghiệp đại học, tất cả quyền hành của công ty đều giao cho anh ta.
Người nhà họ Hoắc rất cưng chiều cô nhóc, mười tám năm nay được người nhà bảo vệ rất tốt.” Đương nhiên Tần Dập biết người phụ nữ của mình ra sao, đôi mắt trong suốt ấy khiến anh vừa nhìn thấy đã sa vào vòng xoáy đen nhánh, không dứt ra được.
“Bây giờ Hoắc Tri Hành đang điên cuồng tìm em gái của mình, anh định làm gì đây?
Anh ta sẽ biết em gái mình đang ở đâu nhanh thôi.” Tần Dập búng tàn thuốc, ngón tay thô ráp kẹp lấy điếu thuốc sắp cháy hết, môi mỏng thốt ra mấy chữ “Cô ấy là người của tôi.” Tống Hoài Cẩn cau mày tắt điện thoại, thầm mắng anh là kẻ điên.
Tống Hoài Cẩn đi rồi, Tần Dập ngồi trong thư phòng đến tận chạng vạng tối.
“Anh hai, mặc dù nhà họ Hoắc không có thế lực ở Thái Lan nhưng cũng không thể coi thường