⬅ Trước Tiếp ➡

Tri Niệm có bạn cùng trang lứa giải khuây nên dây thần kinh căng chặt cũng thả lỏng hơn.
Qua một buổi chiều, cô đã có thể dần dần đùa giỡn với cô ấy.
“Sao thím có thể ngồi trong phòng lâu như vậy chứ?
Cháu mới ở có một buổi chiều mà đã muốn chết ngột rồi.” Lục Duy duỗi eo đứng dậy “Cháu ra ngoài đi dạo, lát nữa sẽ quay lại tìm thím.” Cô ấy quăng cho Kiều Tri Niệm cái nhìn quyến rũ rồi biến mất ở cửa phòng.
Không lâu sau, cửa phòng lại bị mở ra, Kiều Tri Niệm còn tưởng Lục Duy quay về nên định đứng dậy đón, không ngờ lại là Phương Ny bưng khay đồ ăn đứng ngoài cửa.
Cô ta nhìn xung quanh một lượt, sau khi xác định không có Lục Duy thì mới dám bước vào.
Phương Ny đặt khay lên bàn, lo làm việc trong tay mình, nhưng mắt vẫn liếc xéo cô gái ngồi trên giường.
Cô ta đột nhiên mở to mắt, gương mặt thon thả bị sự ghen ghét làm cho trở nên dữ tợn, dưới cổ áo ngủ của Kiều Tri Niệm vô tình lộ ra dấu đỏ chưa tan hết trên xương quai xanh.
Phương Ny nhíu mày nhìn khuôn mặt xinh đẹp kia.
Cô ta không hề xấu, nhưng có phần kém sắc hơn gương mặt này.
Làn da trắng như tuyết, dáng người yêu kiều không xương cùng với vẻ nhu nhược động lòng người, tất cả đều là những thứ mà người phụ nữ sống trong cảnh gió tanh mưa máu như cô ta không đời nào có được.
Từ trước đến nay, Phương Ny luôn khinh thường, không để vào mắt mấy cô gái yếu đuối không chịu nổi một đòn như vậy, thế nhưng Tần Dập lại thích dáng vẻ này của Kiều Tri Niệm Nếu không có gương mặt và cơ thể đáng chết này, người đứng bên cạnh Tần Dập phải là cô ta mới đúng.
“Bộp ” Bát sứ đựng canh nóng rơi xuống đất làm nước canh văng lên cổ chân Kiều Tri Niệm.
“A…” Cô sợ hãi khẽ kêu lên, ôm lấy cổ chân mình, lúc mở tay ra thì cổ chân trắng nõn đã đỏ ửng lên vì bị bỏng.
Phương Ny bình tĩnh đùa nghịch cái bát trong tay “Xin lỗi cô Kiều, tay tôi hơi run, mong cô tha thứ.” Cô ta ngẩng đầu nhìn Kiều Tri Niệm bằng ánh mắt tràn đầy khinh thường.
“Cô ” Kiều Tri Niệm che mắt cá chân lại, căm phẫn nhìn cô ta.
Kiều Tri Niệm vừa dứt lời, một bóng người đã nhanh chóng tiến vào, người đó giơ tay lên cầm lấy cái khay đầy thức ăn úp thẳng lên đầu Phương Ny.
Phương Ny định lên tiếng thì đã bị thứ đồ lạnh lẽo ở sau lưng ngăn lại những lời thô tục sắp thốt ra.
Lăn lộn nhiều năm như vậy, cô ta không cần nghĩ cũng biết thứ chĩa vào mình là gì.
Tay phải Lục Duy cầm súng, nhìn đống thức ăn trên đầu Phương Ny “Tiếc quá, tôi rất thích món rau chân vịt này, lát nữa bảo phòng bếp làm lại cho tôi một phần.” “Cô Lục, tôi chỉ đùa với cô Kiều chút thôi.” Lục Duy nở nụ cười phóng túng, tay trái vỗ vỗ mặt Phương Ny, vì là trợ thủ của Tần Dập nên không thể tự tiện giết cô ta được, thế là cô ném người ra ngoài rồi đóng cửa phòng lại.
Lục Duy cất khẩu súng rồi hòm thuốc trong ngăn tủ ra, ngồi xổm xuống thoa thuốc cho Kiều Tri Niệm.
Kiều Tri Niệm nhìn cô ấy thành thục thoa thuốc, sau đó ngồi trên giường ung dung nhìn mình.
Cô chạm vào tay Lục Duy, hỏi khẽ “Vừa rồi cô cầm súng thật hả?” Lục Duy cười vui vẻ, rút khẩu súng lục màu đen gắn trên eo ra rồi để lên giường.
“Đương nhiên,


⬅ Trước Tiếp ➡