⬅ Trước Tiếp ➡

lại đau mỏi không chịu nổi, đặc biệt là nơi khó nói giữa hai chân kia, dù đã qua một đêm mà vẫn còn đau đớn âm ỉ.
Người đàn ông thấy động tác cứng nhắc của cô thì bật cười, anh đến gần đỡ cô dậy.
Kiều Tri Niệm định từ chối nhưng tình trạng cơ thể lại không cho phép, cô ngồi dậy nhờ sự giúp đỡ của người đàn ông.
Kiều Tri Niệm nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy trời đã sáng, lúc quay sang nhìn người trước mặt, chợt cảm thấy nhất thời khó mà chấp nhận nổi.
Tuy bị bỏ thuốc, nhưng cô vẫn nhớ được vài ký ức vụn vặt của hôm qua.
Bây giờ Kiều Tri Niệm không biết nên dùng tâm trạng gì để đối mặt với người đàn ông này.
Sự điên cuồng chiếm đoạt của đêm hôm qua khiến cô còn hơi sợ hãi.
“Anh là ai?
Thả tôi ra đi, xin anh đấy.” Cô lấy lại tinh thần, giọng nói có hơi run rẩy.
“Ồ, sợ anh à?” Dáng vẻ luống cuống của cô giống như con thỏ nhỏ bị thợ săn vây bắt, chẳng khác gì chọc cho người ta muốn yêu thương.
Tần Dập nhận ra sự sợ hãi trong đôi mắt của cô, anh khẽ nhướng mày, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
“Anh là người đàn ông của em, Tần Dập”.
Tần Dập vừa nói vừa đảo mắt nhìn qua nơi cô vừa ngủ dậy.
Kiều Tri Niệm nhìn theo ánh mắt của anh, gương mặt thoắt cái đã đỏ bừng, ngay sau đó lại dâng lên cảm giác tủi thân.
Trên ga giường màu xám, một đóa hồng màu đỏ sẫm đang nở rộ giữa những vệt màu trắng đã khô lại.
Tần Dập thích dáng vẻ vừa đỏ mặt vừa đỏ cả mắt của cô gái nhỏ.
Vốn dĩ không nên trêu chọc đàn ông vào buổi sáng, anh nhớ lại tối qua cô ở dưới thân mình uyển chuyển nghênh hợp.
Ham muốn trong người Tần Dập lại lập tức bùng nổ, thiêu đốt vật cứng rắn dưới thân làm nó nhô lên thành một cái lều nhỏ trong chăn.
Kiều Tri Niệm phát hiện ánh mắt của người đàn ông đã nhuốm đầy dục vọng, giống hệt với khi nhìn cô lúc nửa tỉnh nửa mê.
Đây là ánh mắt của con sói khi nhìn con mồi của mình, mà cô chính là con mồi đó.
Cô cuống quít cúi đầu không dám đối mặt với Tần Dập, nhưng lại bị anh kéo tay tới mò mẫm lấy thứ gì đó.
Bàn tay to lớn với khớp xương rõ ràng của người đàn ông nắm lấy bàn tay trắng nõn nhỏ bé của người phụ nữ rồi nhét nó vào trong chăn, đặt lên dục vọng đang dâng trào.
Cô ngẩng phắt đầu lên, muốn rút tay về nhưng lại bị anh giữ chặt.
Đôi mắt to ướt sũng của cô như đang cầu xin, rặng mây đỏ trên mặt càng thêm sẫm màu, hai bên tai cũng đỏ ửng.
“Bé thỏ con, em đã là của anh rồi, còn muốn đi đâu nữa?” Đôi môi mỏng kề sát bên tai làm cô rùng mình, bàn tay ấm áp của người đàn ông nhào nặn hai bầu ngực mềm mại.
Sau đó anh đặt Kiều Tri Niệm dưới thân, nhẹ nhàng hôn cô.
“Đừng, đừng mà, anh đừng làm nữa, tôi xin anh.” Kiều Tri Niệm bị anh giam trên giường, giọng nói xen lẫn chút nức nở.
Tần Dập dùng ngón tay cái lau nước mắt của Kiều Tri Niệm, hôn lên gương mặt cô.
“Em càng yếu đuối, anh lại càng muốn thô bạo chơi em, có biết không?” Trong âm đạo của cô vẫn còn chứa tinh dịch đêm qua anh bắn vào, Tần Dập nhờ nó bôi trơn nên dễ dàng đâm thẳng thứ đã sưng đỏ vào trong.
Cơ thể vừa bị khai phá không thể chịu nổi dương vật thô to như thế


⬅ Trước Tiếp ➡