Chương 8
vẫn còn nhét bên trong làm tinh dịch không chảy ra ngoài được.
Cô đỏ mặt đẩy người phía trên “Anh có thể… ra ngoài không?” Giọng cô ngày càng nhỏ.
“Tôi khó chịu…” Giọng nói nũng nịu của cô gái nhỏ đã đánh thức Tần Dập ra khỏi dư vị khoái cảm, đôi mắt đen láy nhìn người dưới thân đang đỏ mặt như tôm luộc.
Anh khẽ cười hôn lên đôi môi anh đào của cô rồi rút vật cứng vẫn còn hiên ngang ra ngoài trước khi bản thân lại mất không chế.
Chất lỏng màu trắng theo động tác của anh tràn ra khỏi miệng huyệt, cộng thêm vết bẩn của ngày hôm qua trên ga trải giường khiến căn phòng đều là mùi vị tình dục.
Kiều Tri Niệm bị Tần Dập nhìn chằm chằm đến mức xấu hổ, cô kéo chăn che người mình lại.
Anh bị bộ dạng giấu đầu lòi đuôi của cô gái nhỏ chọc cười, vén chăn lên rồi nằm xuống bên cạnh, mặc kệ phản đối mà ôm người vào lòng, cọ cằm lên vai cô.
“Em tên là gì?
Hửm?” Tần Dập kéo dài chữ cuối, giọng nói của anh vốn trầm thấp, lúc này còn pha lẫn chút hương vị tình dục thì thầm bên tai nghe vô cùng quyến rũ.
Kiều Tri Niệm ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông, nói khẽ “Kiều Tri Niệm.” Nói xong, cô ngồi dậy nhìn Tần Dập, gương mặt đã không còn nét xấu hổ và giận dữ nữa, rặng mây đỏ trên mặt cũng tan đi.
Tần Dập ngồi dậy theo, anh tựa vào đầu giường yên lặng nhìn cô.
Một lát sau, Kiều Tri Niệm mở miệng.
“Tần Dập, anh thả tôi đi đi.
Tôi là con gái của tập đoàn nhà họ Hoắc, hẳn là anh có biết đến, nếu không anh điều tra một chút là biết thôi.
Ba tôi là Hoắc Chính Kỳ, anh tôi là Hoắc Tri Hành.
Lần này anh ấy đến Thái Lan cùng tôi, nếu anh ấy biết chuyện thì anh sẽ gặp rắc rối đó.” Cô vừa nói, nước mắt không kiềm được rơi xuống.
Hoảng sợ cả một ngày cộng thêm cơ thể đau nhức làm cho thiếu nữ mười tám tuổi trở nên vô cùng yếu đuối.
“Tôi, tôi sẽ không nói gì đâu, chỉ cần anh thả tôi về, tôi sẽ nói với anh trai là tôi ra ngoài chơi cả đêm không về.” Cô khóc không thành tiếng, nắm lấy bàn tay to lớn của anh lắc lắc.
Tần Dập lau sạch nước mắt trên mặt cô.
“Ở đây không có ai dám gây phiền phức cho anh, anh cũng sẽ không thả em đi, em chỉ có thể ở cạnh anh thôi.” Ánh mắt của người đàn ông dịu dàng thế nhưng lời nói ra lại khiến Kiều Tri Niệm tuyệt vọng.
“Hơn nữa…” Anh kéo cô vào lòng, bàn tay lướt từ ngực đi xuống phía dưới, vuốt ve miệng huyệt dính nhớp làm Kiều Tri Niệm cứng đờ.
“Em bị anh phá thân rồi, còn muốn đi đâu nữa?” “Thả tôi ra…” Kiều Tri Niệm tránh khỏi bàn tay của anh.
“Anh thả tôi đi đi, anh tôi sẽ cho anh rất nhiều tiền…” “Ồ.” Kiều Tri Niệm còn chưa nói xong đã bị tiếng cười nhạo của anh cắt ngang “Anh không cần tiền, chỉ cần em ngoan ngoãn ở bên cạnh để anh làm em là được.” Ánh sáng len qua khe hở giữa tấm rèm cửa sổ dày nặng đang khép và sàn nhà, rọi vào trong.
Kiều Tri Niệm mơ màng mở mắt, chống hai tay ngồi dậy.
Đã ba ngày kể từ sau đêm đó, tối nào người đàn ông ấy cũng đến hành hạ cô.
Bần thần một hồi, Kiều Tri Niệm ngồi dậy đi vào phòng vệ sinh, đứng trước bồn rửa mặt nhìn mình trong gương.
Trên làn da trắng như tuyết hiện lên đầy các vết đỏ mờ ám,