Chương 18
Đông tắt màn hình điện thoại bước tới lấy áo mặc vào.
Trên môi còn chưa ngừng cười được.
Hắn dĩ nhiên biết hắn đẹp, đến từng tuổi này mị lực của hắn đang độ đỉnh cao nhất, phụ nữ vây quanh lấy lòng không thiếu, nhưng cớ sao chỉ bằng một lời khen ngây ngô của Duy Yến, hắn lại thấy thích thú như vậy?
Đứa nhỏ này thật biết cách chọc cho tâm can hắn ngứa ngáy.
"Duy Yến, sao còn chưa chịu ra?" "Em ra ngay " Đằng Duy Yến bị lời hối thúc của anh trai làm cho tỉnh táo lại, thoái khỏi cảm xúc đang thăng hoa trong lòng, vội thêm số của hắn vào Blacklist, xóa mọi dấu vết trò chuyện, đến cả tấm ảnh sáu múi kia cũng nhét vào kho ảnh riêng tư rồi đặt mật khẩu lại.
Làm xong tất thảy cô mới ra ngoài.
Nếu quan hệ của họ chỉ là một cuộc đùa vui mập mờ...
Đằng Duy Yến nổi lên mong muốn, cô ước gì có thể kéo dài sự mập mờ này mãi mãi.
Cô có vẻ càng ngày càng rung động với hắn nhiều hơn.
Từ ngày có được số di động của hắn, Đằng Duy Yến sống trong cảm giác không chân thực lắm, suốt ngày ngóng mắt vào điện thoại chờ đợi tin nhắn từ hắn.
Hắn gửi tấm ảnh đó khiến suy nghĩ của cô không cách nào bình thường được.
Nếu không có ý gì vì sao lại gửi ảnh da thịt, lại còn bảo lần đầu chụp.
Có phải hắn muốn gây ấn tượng với cô?
Lòng cô lăn tăn mãi.
Tuy nhiên Triệu Dịch Đông không biết bận bịu gì mà từ hôm đó, hắn không nhắn thêm bất kì cái gì nữa.
Đằng Duy Yến không tránh khỏi hụt hẫng.
Nhưng vì giữ phép tắt cô cũng không dám nhắn trước làm phiền hắn, cả hai người lại tiếp tục xa cách giống như những gần gũi chóng vánh đó chỉ là một giấc mơ.
Hai tuần sau, Đằng Duy Yến bước vào giai đoạn ôn thi căng thẳng, buổi chiều tan học đột nhiên nhìn thấy chiếc Audi quen thuộc đỗ ngay trước cổng trường.
Tâm trạng cô chợt trở nên mừng rỡ.
Ngay lúc này, điện thoại vang lên hai hồi chuông tin nhắn từ số máy mà cô mong đợi nhất.
Tan học đi ăn cơm nhé.
Tôi đợi cháu ở cổng trường.
Trong lòng cô như có hàng trăm con thỏ đang nhảy múa tung hoa, miệng cười đến không thể khép được.
Cô dĩ nhiên là đồng ý rồi, nhưng chưa kịp nhắn hồi âm đã thấy số máy đó gọi trực tiếp sang cho cho cô.
Trong thoáng chốc đó, Đằng Duy Yến cứ ngỡ trái tim mình sẽ vọt lên trên cuống họng.
Cô run tay nhấn nút nghe, lắp bắp nói "Dạ chú..." "Tôi đang đợi trước cổng trường, cháu có thấy tôi không?" Đằng Duy Yến hướng mắt về chiếc Audi đỗ đằng xa, thấy hắn bước xuống xe, động tác ưu nhã đẹp đẽ cứ như một minh tinh đang chụp tạp chí thời thượng.
Triệu Dịch Đông đeo kính đen nên cô không thấy rõ trong mắt hắn là biểu tình gì, chỉ biết hắn cũng đang hướng mặt về phía cô, bờ môi anh tuấn giương lên nhè nhẹ.
Đằng Duy Yến ngây ngẩn ra.
"Đứng ở đó, tôi qua đường đón cháụ" "Đứng ở đó, tôi qua đường đón cháụ" "Dạ..." Triệu Dịch Đông trở lại trên xe, lái sang bên này đường.
Đằng Duy Yến tranh thủ gọi báo tài xế hôm nay sẽ đi ăn tối với bạn thân Tư Tinh nên về nhà sau, sau đó tắt nguồn điện thoại, trèo lên xe của hắn.
"Đừng ngồi ghế sau, lên ghế phó lái đi." Được hắn cho phép, Đằng Duy Yến vui vẻ đổi lên ghế phó lái, môi xinh mỉm cười tủm tỉm đến Triệu Dịch Đông còn nhìn ra.
Hắn trêu