⬅ Trước Tiếp ➡
Ly tách bay lượn trong tay nhân viên, mùi thơm ngọt của trà sữa xộc vào mũi làm mắt Khương Mật sáng rực, vui vẻ chọn trên màn hình “Trà sữa trân châu khoai môn ạ.”
Trần Diễn nghiêng đầu nhìn cô một cái, lại hỏi “Đã ăn sáng chưa?”
Khương Mật ngoan ngoãn lắc đầu, mắt lướt qua tủ kính thấy mấy chiếc bánh nhỏ liền nuốt nước miếng.
“Bánh mì sandwich, thêm một cốc sữa nóng.” Trần Diễn dứt khoát gọi món và thanh toán.
Khương Mật tròn mắt ngạc nhiên, nghi ngờ anh có nghe rõ mình gọi gì không. Cô nhịn một lúc rồi lấy can đảm kéo tay áo anh.
Trần Diễn cúi đầu nhìn cô, nhướng mày.
“Anh Trần Diễn, em gọi trà sữa khoai môn mà…” Khương Mật lí nhí.
“Trà sữa toàn là bột kem béo, sau này uống ít thôi.” Trần Diễn vừa cúi đầu trả lời tin nhắn, vừa bình thản nói.
Nhân viên đang đóng gói trà sữa liếc nhìn khách đang chờ, lúng túng tăng tốc.
Khương Mật nhếch mép, lẩm bẩm “Thế còn hỏi em làm gì chứ...”
“Em nói gì?” Trần Diễn tắt màn hình điện thoại, ngẩng đầu nhìn cô.
“Không… không nói gì hết.” Đôi mắt tròn xoe của Khương Mật đầy vô tội.
Trần Diễn quay mặt đi, bê khay đồ ăn quay lại chỗ ngồi. Khi xoay lưng, khóe môi anh khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt.
Khương Mật cụp mắt, lẽo đẽo theo sau, tay kéo dây quai túi máy tính hết lần này tới lần khác.
“Ngồi đây.” Trần Diễn kéo ghế cạnh mình ra.
Khương Mật ngoan ngoãn ngồi xuống. Bàn này còn ba người khác, cô gọi theo lời giới thiệu của Trần Diễn, gọi họ là tiền bối.
“Này, đàn em à, tụi mình cùng học một khoa đó. Em học ngành gì vậy? Có muốn kết bạn WeChat với tiền bối không nè?” Phạm Hoành gần như nhào qua bàn, giơ mã QR sát vào mặt cô.
Khương Mật lúng túng nhìn chằm chằm vào điện thoại đối diện, mơ hồ lấy máy ra chuẩn bị quét mã thì điện thoại trong tay bị ai đó rút mất.
Cô kinh ngạc ngẩng đầụ
Trần Diễn cầm điện thoại của cô, cau mày “Cậu ta bảo kết bạn là em kết à? Ngốc thật. Nhỡ đâu cậu ta có ý đồ gì thì sao?”
Phạm Hoành “…”
Lại bị mắng vô cớ, trong lòng Khương Mật như có một đám tiểu nhân đang giãy giụa. Ngoài đời thật thì cô chỉ biết cụp đầu ngoan ngoãn nghe mắng, cắn bánh mì từng chút một, lén liếc Trần Diễn đang kiểm tra báo cáo.
Lông mày anh nhíu càng lúc càng chặt, lòng cô cũng lạnh dần. Khi anh nhìn sang, tay cô còn run lên.
“Ăn nhanh đi, ăn xong lát nữa viết lại.” Trần Diễn nói bình thản.
Tuy không bị mắng như tưởng tượng, nhưng viết lại? Báo cáo này bốn người họ đã làm tới tận nửa đêm hôm qua đó... Khương Mật chẳng còn tâm trạng ăn sáng, ỉu xìu hỏi nhỏ “Anh Trần Diễn, bọn em viết sai chỗ nào vậy ạ?”
Trần Diễn xoay màn hình, ngón tay chỉ mấy chỗ “Kết luận đúng, nhưng chỗ này, chỗ này, còn cả chỗ này đều sai, nên toàn bộ quá trình suy luận là sai.”
Khương Mật chăm chú nhìn, định hỏi tiếp thì Lý Giai Ý nghiêng người tới, xen ngang “Bài này à, khá đơn giản thôi, chị vẫn còn nhớ đấy. Trần Diễn, cậu cứ làm việc đi, để tôi giảng cho đàn em.”
Dứt lời, cô ta kéo máy tính lại, bắt đầu xem báo cáo. Khương Mật như được đại xá, kéo ghế dịch sang gần hơn. Trần Diễn liếc nhìn hai người, không nói gì.

⬅ Trước Tiếp ➡