⬅ Trước Tiếp ➡
“Đàn em, em viết nhầm vị trí hai biến trong tọa độ rồi, lỗi cơ bản đấy. Lúc học không tập trung đúng không? Không sao, nhớ kỹ là được. Bước này có thể suy ra bước này...”
Lý Giai Ý vừa nói vừa gõ nhanh các bước quan trọng trên màn hình, tốc độ nói nhanh, lại hay bỏ bước. Mấy lần Khương Mật định hỏi đều bị giọng nói của cô ta át mất.
“Rồi, vậy là ra kết luận. Hiểu chưa?” Cô ta nghiêng đầu hỏi.
Khương Mật nghe mơ hồ, có chút ngại ngùng, chỉ cảm thấy bản thân quá kém, lưỡng lự định lắc đầu nhưng lại sợ phiền người ta nên không dám.
Trong mắt Lý Giai Ý ánh lên vẻ khó chịu, âm lượng tăng lên “Hiểu thì nói hiểu, không hiểu thì nói không hiểụ Em không nói nghĩa là không hiểu đúng không? Vậy để chị giảng lại lần nữa.”
Khương Mật thấy hai nam sinh đối diện cũng nhìn qua, mặt nóng bừng. Khóe mắt liếc thấy Trần Diễn cũng ngẩng đầu nhìn mình, lông mày còn nhíu chặt.
Anh ta đang nghĩ cô làm mất mặt anh ta sao?
Khương Mật mím môi, mắt hơi nóng, định nói không cần giảng nữa, nhưng nghĩ đến ba người bạn cùng phòng đang trông chờ vào cô, lời ra tới miệng lại nuốt xuống.
Cô nắm chặt tay, cố gắng mở to mắt nhìn màn hình, thầm nhủ lần này nhất định phải hiểu được.
Cô còn đang tập trung thì bỗng một bàn tay thon dài đặt lên mép màn hình, nhấc máy tính lên.
Cô sững người, ngẩng đầu thì thấy Trần Diễn đang đứng dậy, một tay cầm máy, lạnh lùng gập màn hình lại một cách dứt khoát.
Lông mày anh vẫn cau lại, liếc nhìn cô một cái “Còn ngây ra đó làm gì? Đứng dậy đi, sang bàn bên kia anh giảng.”
Khương Mật ngẩn người chớp mắt, mắt vẫn còn cay, vội vàng nhét đồ vào túi, đứng lên đi theo.
Lý Giai Ý cũng vội đứng dậy, ghế kéo lê trên sàn phát ra tiếng chói tai “Không sao đâu Trần Diễn, tôi giảng lại lần nữa là được...”
“Lại giảng một lần nữa?” Trần Diễn liếc cô ta, mặt không biểu cảm “Cậu giảng một lần đã làm em ấy rối tung cả lên rồi. Với khả năng biểu đạt của cậu thì không hợp làm giáo viên. Đã rảnh vậy thì phần thu thập dữ liệu tôi không làm nữa, giao lại cho cậu đấy.”
Sắc mặt Lý Giai Ý lập tức khó coi, trơ mắt nhìn Trần Diễn đưa Khương Mật sang bàn bên, răng nghiến chặt, môi bị cắn đến trắng bệch.
Khương Mật theo chân Trần Diễn đến chỗ ngồi bên cạnh, chớp mắt mấy cái len lén nhìn anh.
Anh cuối cùng cũng giãn mày ra, cúi đầu nhìn máy tính, thần sắc chuyên chú, khóe môi mím lại thành một đường thẳng, đường nét sườn mặt vẫn sắc lạnh.
Ừm, trông vẫn còn dữ dằn, nhưng Khương Mật phát hiện ra, cái nhíu mày vừa rồi của anh không phải vì thấy cô mất mặt, mà là vì tức giận khi thấy cô bị bắt nạt.
Sợi dây thần kinh luôn căng chặt mỗi khi ở cạnh người không thân quen bỗng chốc lơi lỏng. Ngón tay đang nắm chặt quai túi laptop buông ra, bàn tay từ dưới bàn đưa lên.
Trần Diễn đẩy máy tính đến trước mặt cô, hất cằm “Viết đi.”
Khương Mật sững người “Hả?”
“Em viết lại từ đầu, anh ngồi bên cạnh xem.”
Khương Mật gõ bàn phím lạch cạch ngắt quãng, Trần Diễn đứng đó khiến cô có cảm giác như đang thi mà giám khảo đứng ngay sau lưng nhìn chằm chằm bài làm của mình, một câu mà sửa đi sửa lại gõ mất mấy phút.

⬅ Trước Tiếp ➡