Chương 14
bài lớp Năm em không biết làm.
Đới Kha nhẹ cả người – Em cứ làm những bài em biết là được.
À phải rồi, đừng viết chữ đẹp quá đấy.
Lương Mạn Thu liếc nhìn, chữ của Đới Kha quả thật như gà bới, muốn bắt chước còn khó hơn cả nắn nót cho đẹp.
Cô bé đành lặng lẽ cắm cúi làm bài.
Đới Kha nhặt quyển “Truyện cổ Grimm” cũ mèm kia lên lật vài trang, ngáp ngắn ngáp dài, rồi quẳng xuống đi tìm điều khiển bật ti vi.
Phần thi thể dục dụng cụ nữ chuẩn bị bắt đầu, bình luận viên đang giới thiệu về các nội dung thi đấu hôm nay và tình hình của các đội tham dự.
Lương Mạn Thu nghe tiếng bèn ngẩng lên, cũng bất giác dán mắt vào màn hình.
Đới Kha quát lên một tiếng như thể đang xua gà – Làm lẹ lên.
Lương Mạn Thu đành phải quay lại với đống bài tập – Anh ơi, phải làm bao nhiêu ạ?
Đới Kha đáp – Làm hết.
Lương Mạn Thu khó xử lẩm bẩm – Không làm hết nổi đâu… Đới Kha tỉnh bơ đáp – Hôm nay làm không hết thì mai làm tiếp.
Lương Mạn Thu bĩu môi rồi lại bắt đầu làm bài.
Đới Kha ngồi bên kia bàn giám sát một lúc, đảm bảo chữ cô bé viết không quá đẹp, đoạn hỏi – Khi nào mày về nhà?
Lương Mạn Thu không biết chắc, đành thành thật lắc đầụ Đới Kha gắt – Lắc đầu là ý gì?
Lương Mạn Thu lí nhí – Em không biết… Đới Kha hơi rướn cổ về phía trước, hỏi dồn – Không biết khi nào về nhà á?
Lần này, Lương Mạn Thu gật đầụ Hai hàng lông mày của Đới Kha gần như xoắn tít vào nhau – Bộ mày tính ở lì nhà anh luôn à?
Lương Mạn Thu càng không biết phải đáp sao, mặt mày tiu nghỉu, lại cúi đầu viết bài tập lớp Năm.
Phần thi thể dục dụng cụ nữ bắt đầụ Lương Mạn Thu cứ viết một lát lại liếc trộm ti vi một lát, Đới Kha thấy vậy cũng lười nhắc nhở cô bé thêm.
– Anh ơi.
– Lương Mạn Thu hỏi.
– Hôm nay phải làm bao nhiêu thì anh mới dẫn em đi chơi ạ?
Đới Kha nghển cổ nhìn qua – Mày làm được bao nhiêu rồi?
Chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ, Lương Mạn Thu đã giải quyết xong lượng bài tập mà bình thường Đới Kha phải mất đến hai ngày mới làm nổi.
Đúng lúc đó, Đới Tứ Hải từ phòng quay ngỗng bưng ra một con gà đã vặt sạch lông, chuẩn bị vào khu bếp mở để làm món gà hấp xì dầụ Đới Kha lập tức ra hiệu cho Lương Mạn Thu úp quyển bài tập xuống để Đới Tứ Hải không nhìn thấy.
Tiếc là Lương Mạn Thu không hiểu ý cậu, chỉ gập bìa lại chứ không úp xuống, khiến mấy chữ “Lớp Năm” lồ lộ ngay trên bìa.
Đới Kha nhanh tay lẹ mắt ném quyển “Truyện cổ Grimm” qua che khuất nó.
Đới Tứ Hải quả nhiên đi tới, liếc mắt một cái rồi hỏi – Bài tập hôm nay làm xong cả rồi à?
Đới Kha ngồi dựa vào tường, hai chân gác lên một cái ghế khác, giọng điệu thản nhiên – Xong rồi ạ.
Lương Mạn Thu cũng gật đầu phụ họa.
Ngỗng quay đã vào lò được một lúc, mùi thịt thơm nức đặc trưng bắt đầu lan tỏa khắp không gian.
Nếu mùi hương mà có màu sắc, thì mùi ngỗng quay chắc chắn phải là màu đỏ đậm đà.
Lương Mạn Thu lại không kìm được mà nuốt nước miếng ừng ực.
Khoảng mười một giờ trưa, trước khu bếp mở đã có không ít hàng xóm láng giềng đứng đợi mẻ ngỗng quay đầu tiên ra lò.
Chín mươi phần trăm doanh thu