Chương 13
Cậu ném trả quyển vở cho cô bé, hỏi – Mày thi cuối kỳ được bao nhiêu điểm?
Lương Mạn Thu cất bài tập cẩn thận vào cặp rồi trả lời – Cả ba môn Văn, Toán, Anh em đều được điểm tuyệt đối.
– Trùm dữ… – Đới Kha lẩm bẩm.
Đới Kha chớp chớp mắt, đưa tay xoa gáy, rồi bỗng xìu xuống như quả bóng xì hơi, lẳng lặng cúi đầu làm bài.
Lương Mạn Thu lại tiếp tục đắm mình vào cuốn “Truyện cổ Grimm”, thỉnh thoảng lại tủm tỉm cười.
Đới Tứ Hải rưới nước làm giòn da cho lô ngỗng buổi sáng xong xuôi, treo chúng vào phòng hong khô, đợi mãi mà chẳng nghe thấy động tĩnh gì của bọn trẻ nên đành đi từ phòng quay ngỗng ra ngó thử.
May mà cả hai đứa nhỏ đều ở đây.
Thấy Đới Kha lại có thể ngồi yên một chỗ lâu như vậy, đúng là mặt trời mọc đằng Tây rồi, Đới Tứ Hải bỗng thấy lòng dạ yên ổn đôi chút.
Đới Kha vuốt tóc mái, tay kia cầm bút bi gõ lóc cóc vào đầu, miệng lẩm nhẩm – “Giang Nam xuân thổi ngát bờ”… Câu tiếp theo là gì nhỉ… Lương Mạn Thu bỏ sách xuống, quỳ trên ghế, hai khuỷu tay chống lên mặt bàn, nghển cổ lặng lẽ nhìn sang.
Vài giây sau, Đới Kha giật nảy mình, lập tức giật lại quyển bài tập hè rồi trừng mắt với cô bé – Nhìn cái gì mà nhìn, đọc sách của mày đi.
Kiến thức lớp Năm thì mày biết cái gì.
Lương Mạn Thu đáp – Là “Đường về quê cũ, bao giờ trăng soi?”.
Mặt Đới Kha đanh lại, cậu cúi mắt liếc trộm vào quyển bài tập hè.
Lương Mạn Thu nói thêm – Là câu tiếp theo của “Giang Nam xuân thổi ngát bờ” đấy ạ.
Đới Kha vặn lại – Anh hỏi mày chắc?
Lương Mạn Thu lúng túng ngồi xuống, dựng cuốn “Truyện cổ Grimm” lên như một tấm lá chắn che đi ánh mắt của người đối diện.
Đới Kha lén đặt lại bài tập lên bàn, một tay che đề bài như thể phòng gian lận, tay kia thì chép lia lịa đáp án Lương Mạn Thu vừa nhắc.
Đôi mắt tròn xoe của Lương Mạn Thu lén lút ló ra từ mép trên cuốn sách, dò xét xem Đới Kha đã nguôi giận chưa.
Đới Kha cảnh giác ngước lên, mày hơi nhíu lại, đoạn nghiêng người dùng cả cánh tay che kín đề bài.
Lương Mạn Thu lại rụt cổ về như con dúi chui vào hang.
Một lát sau, cô bé nghe thấy Đới Kha hình như đang lầm bầm – “Bình sinh chẳng dám hé môi”.
Lương Mạn Thu quả thật chẳng dám hé môi.
Giọng nói non nớt mà trong trẻo của Đới Kha cao hơn một chút – “Bình sinh chẳng dám hé môi”.
Lương Mạn Thu chợt hiểu ý, bèn nấp sau quyển sách nói nhỏ – “Hễ gọi một tiếng sục sôi vạn nhà”.
Đới Kha im lặng, rồi lại tiếp tục viết lia lịa.
Khi Lương Mạn Thu đọc xong thêm một câu chuyện cổ tích nữa, Đới Kha bỗng đẩy cả quyển bài tập hè lẫn cây bút bi của mình về phía cô bé.
Lương Mạn Thu bỏ sách xuống, nghiêng nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu, trông như một cây nấm nhỏ bị mưa dập đến xiêu vẹo.
Đới Kha liếc về phía phòng quay ngỗng, canh chừng có ai đến không, rồi nói khẽ – Em làm bài tập giúp anh đi, chiều anh dẫn em ra ngoài chơi.
Lương Mạn Thu chớp chớp đôi mắt to tròn, không nhận lời ngay.
Đới Kha hơi cau mày, vẻ hung dữ bắt đầu lộ ra – Không thì chiều nay mày ở lại tiệm một mình đấy.
Ngay lập tức, Lương Mạn Thu kéo bài tập và bút bi của Đới Kha về phía mình – Có vài